1319
- Dân chúng còn có người ñau khổ là lòng ta chưa yên. Vậy nhà ngươi hãy
ñem tài thánh y gắng chữa cho con ñỏ của ta ñược lành.
Tân lo lắng, vội nói:
- Tâu bệ hạ, kẻ hạ thần tài hèn chẳng có gì, mà con bệnh nan y quá ñông, làm
sao chữa xuể.
Vua hất hàm cho bọn thị vệ chuẩn bị roi vọt. Thấy thế, Tân ñành nhắm mắt
nhận lệnh không dám từ chối. Nhưng ñể có thì giờ suy nghĩ, anh cũng xin vua
cho ñược ở riêng cùng với bệnh nhân ñể tiện xem bệnh. Vua bèn ra lệnh ñưa cho
thầy cùng các bệnh nhân ñến sở dưỡng tế của kinh kỳ.
Khi ñã ñược ñứng riêng một mình cùng tám chục bệnh nhân. Tân liền sai ñóng
cửa lại, ra lệnh cho lính gác cổng chỉ cho người ra mà không cho vào. Rồi sai
sắp củi ñốt một ñống lửa giữa sân, ñoạn dõng dạc lên tiếng:
- Chữa cho các ngươi thật là vất vả, song ta xin gắng. Ta có môn thuốc thần
hiệu là cho thiêu một người sống, lấy tro ấy luyện thuốc trong ba tháng. Sau khi
luyện xong thì thuốc của ta sẽ "bách bệnh tiêu tán, vạn bệnh khu trừ", thần diệu
không thể nói hết. Tục có câu: "Liều một người, cứu muôn người" là thế. Vậy
trong số các ngươi ñây, ai là người bệnh nặng nhất thì hãy chịu hy sinh tấm thân,
tình nguyện ñể ta thiêu sống. Ta sẽ luyện thành "hảo dược" chữa lành cho bảy
mươi chín người còn lại. Nào, ai ñó chịu liều thân, hãy bước ñến bên ñống lửa!
Các bệnh nhân ñang hăm hở, nay nghe nói vậy thì rụt cả lại, ai nấy kinh
hoảng, mặt tái như gà cắt tiết. Tân lại tiếp:
- Nào mau lên. Trừ những ai bệnh nhẹ hoặc chưa ñến nỗi nào, còn trong số
những người bệnh nặng, người nào nặng nhất, hãy trông gương người xưa, chịu
liều mình ñể phước lành cho con cháu. Vậy ai là người bệnh nặng nhất, ra ñây!
Không một ai nhúc nhích. Tân lại tiếp:
- Có lẽ các người chưa biết bệnh của mình là như thế nào ñâu. Thế thì các
ngươi hãy ñể cho ta khám từng người một ñể chọn một người nặng nhất.
Chỉ vào một con bệnh ñứng gần, Tân hỏi:
- Nào lại ñây. Ta trông nhà ngươi xanh xao, chắc là sức yếu lắm.
Người kia không dám bước lên, run lập cập nói.
- Thưa tôi khỏe lắm ạ!
- Thế thì nhà ngươi vào ñây làm gì?
Hắn lật ñật lùi dần, lùi dần, rồi bỏ chạy ra khỏi cổng.
Tân lại chỉ vào một người thứ hai.