KHO TÀNG TRUYỆN CỔ TÍCH VIỆT NAM - Trang 1318

1318

- Tôi nới thật ñấy mà! Hàng ngày tôi chỉ tay cày tay cuốc, làm gì biết ñến việc

hệ trọng như việc xem bệnh bốc thuốc.

Nghe những lời khăng khăng từ chối, sứ giả bụng bảo dạ: - "Thật thân lừa ưa

nặng, tất phải dùng roi vọt mới xong". Nghĩ vậy, hắn bèn thét lính ra roi túi bụi.
Tân không chịu ñựng nổi mười roi, vội vã kêu lên:

- Thôi thôi, xin các quan ngừng tay. Tôi là thầy lang ñây.

Sứ giả mừng quá vội cho Tân lên ngựa phi về hoàng cung, ñưa vào buồng

công chúa.

Bấy giờ công chúa ñang nằm chờ chết, cái xương còn mắc ở cổ, khạc mấy

cũng không chịu ra. Tân vừa ñến, lấy làm bối rối không biết cất tay ñộng chân
thế nào. - "Hừ, ta thử làm cho công chúa cười một chút xem sao?".

Nghĩ vậy trước mặt công chúa, anh bèn nheo mắt méo miệng làm ra trăm kiểu

ngộ nghĩnh như anh vẫn từng quen gây cười trước ñám ñông hàng xã. Chưa ñến
trò thứ ba thì công chúa và bọn cung nữ hầu hạ xung quanh ñã bật cười, và còn
ñua nhau cười ngặt nghẽo. Tự nhiên cái xương trong cổ công chúa văng ra lúc
nào không biết. Thế là bệnh lành. Mọi người ñều trầm trồ kinh ngạc. Nghe tin,
nhà vua và cả hoàng cung lật ñật chạy vào mừng cho con gái và tíu tít cảm ơn
thầy. Vua liền phong Tân làm chức thái y, sai lấy vàng bạc mũ áo ban thưởng.
Về phần Tân, bụng bảo dạ: - "Ta dùng một mẹo nhỏ may mắn mà lành, thật là
chó ngáp phải ruồi. Vậy ta hãy cố chối từ, thà về cày ruộng còn hơn là ở ñây có
ngày mang họa". Bèn ñáp:

- Tâu bệ hạ, kẻ hạ thần này thực sự quê mùa dốt nát không biết việc thuốc men

là gì. Vậy xin nhường chức tước ấy cho các vị lang y, còn hạ thần chỉ xin bệ hạ
cho phép ñược trở về quê làng.

Vua vốn ñã ñược nghe sứ giả cho biết tính tình kỳ lạ của người thầy thuốc, bèn

quát thị vệ ra roi.

Tân cuống quít xin nhận mũ áo.

*

* *

Lại nói chuyện khi nghe tin có thầy lang ñại tài ñược vua ñón về kinh ñô, mới

chữa một vụ hay như thần, thì các con bệnh kinh niên khó trị từ bốn phương lục
tục kéo nhau về, hy vọng ñược thầy ra tay cứu chữa. Chẳng bao lâu con số ñã
tăng lên ñến tám mươi người. Hàng ngày họ ñứng chực trước cửa ngọ môn ñợi
thầy ra, lính ñuổi mấy cũng không ñi. Nghe tin này, một hôm nhà vua bảo Tân: