KHO TÀNG TRUYỆN CỔ TÍCH VIỆT NAM - Trang 1317

1317

198. THẦY LANG BẤT ĐẮC DĨ

Ngày xưa có một anh chàng tên là Tân làm nghề cày ruộng. Anh là người

thông minh nhưng tính tình có phần nhút nhát, lại phải cái hay phũ phàng với
vợ. Người vợ căm lắm, quyết tìm dịp báo thù cho bõ ghét.

Một hôm người vợ ñi chợ, bỗng nghe văng vẳng có tiếng gọi loa: "Ai có tài

chữa bệnh thì mời về triều sẽ ñược thưởng quan cao lộc hậu". Hỏi mọi người,
chị mới hay ñó là sứ giả nhà vua ñi tìm thầy lang giỏi về cứu chữa cho công
chúa bị hóc xương. Thấy cơ hội báo thù ñã ñến, người vợ bèn tìm gặp sứ giả,
nói:

- Tôi biết trong làng này có một thầy lang chữa bệnh hay như thần, có thể chữa

cả những người sắp chết.

Sứ giả ñi mấy ngày chẳng gặp một ai, nay ñược người mách thì lấy làm mừng,

vội hỏi:

- Thế thì hay quá. Có thật thế chăng?

- Thật ñấy! Nhưng ông thầy này có một ñiều lạ là không muốn tự nhận mình là

thầy lang, luôn luôn giả bộ ngờ nghệch. Ai nhờ chữa thì bao giờ cũng chối ñây
ñẩy, chỉ có roi ñánh quắn ñít mới chịu nhận và mới chữa mát tay.

- Thế thầy lang hiện giờ ở ñâu?

- Ngài cứ theo con ñường này dẫn ra ñồng. Hễ thấy người nào râu cá trê, ñang

cày với một con bò ñen trên một ñám ruộng khoai, thì chính là thầy lang. Tên
thầy là Tân.

Sứ giả cũng mấy người lính hầu vội rẽ ra ñồng. Khi gặp con người ñúng như

lời mách. sứ giả lễ phép nói:

- Chúng tôi vâng thánh chỉ mời thầy về triều chữa cho công chúa bị hóc xương

ñã ba ngày nay.

Anh chàng Tân thấy việc trớ trêu lấy làm lạ, bèn ñáp:

- Ô hay! Các quan nhầm rồi Tôi quê mùa dốt nát, có biết làm thuốc bao giờ,

ñâu phải là thầy lang mà mời.

Nhớ ñến lời dặn của người ñàn bà, sứ giả toan dụng võ ngay, nhưng cũng cố

ñấu dịu:

- Xin thầy ñừng giấu nghề; vả lại việc này là việc cấp bách và theo lệnh của

hoàng ñế, xin thầy hãy vui lòng tiến kinh cùng chúng tôi. Người bệnh lại là con
vua cháu chúa, không nên từ chối.