KHO TÀNG TRUYỆN CỔ TÍCH VIỆT NAM - Trang 1330

1330

- Thế thì mượn cho tôi một cái cuốc, một cái thuổng, chập tối tôi sẽ ñến.

Chập tối lão sãi ñến rất ñúng hẹn. Mụ quán ñã lấy chiếu bọc cái xác thứ nhất

bó thành một bó. Lão vác lên vai rồi cầm cuốc thuổng dò dẫm ñi lên cồn hoang
quen thuộc sau khi phải qua một cái cầu tre gập ghềnh.

Nhưng khi lão chôn xong, vừa về quán ñã thấy mụ quán ñang ngồi khóc trước

một bó chiếu ñặt giữa quán. Lão chưng hửng:

- Lạ chưa, lại còn xác nào ñây?

Mụ mếu máo nói:

- Lão chưa biết, cháu nó vốn mồ côi cha mẹ nên rất mến tôi. Hồi nó ñi ở, tôi

phải la mắng năm hồi bảy chập, nó mới chịu ra ñi. Nay nó chết oan, không nỡ bỏ
tôi, lại tìm cách lộn trở về. Ôi cháu ơi là cháu?

Lão sãi sờ vào ñầu quả thấy cái ñầu trọc, thì tỏ vẻ tin, nói:

- Lạ quá! Thôi ñược, tôi sẽ mang ñi xa hơn và ñào sâu hơn, coi thử nó có về

ñược nữa hay không?

Thế rồi cầm bát rượu của mụ quán trao cho, lão làm một tợp rồi vác bó chiếu

cắm cổ ra ñi.

Nhưng lúc lão ta về quán lần thứ hai thì lại ñã thấy một bó chiếu ñặt nằm giữa

quán như trước. Lão không còn hiểu thế nào nữa, hỏi dồn:

- Lạ chửa. Nó vẫn còn về sao?

Mụ trả lời nước mắt giàn giụa:

- Tôi ñã dặn rồi, không ñào sâu chôn chặt thì nó còn làm khổ cả tôi và ông.

Cháu tôi thiêng lắm.

- Thôi ñược, lần này tôi chôn thì không thể nào về ñược nữa.

Nói rồi lão lại vác bó chiếu lên vai ra ñi. Nhưng lần thứ ba trở về lão lại thấy

lù lù giữa quán một bó chiếu như cũ. Lão dụi mắt nhìn cho rõ. Vẫn cái ñầu trọc
lấp ló trong chiếu.

Lần này mụ quán làm mặt giận, nói:

- Tôi tưởng lão ñã quen với việc ñó, có ngờ ñâu cứ ñể nó lộn về mãi thế này.

Thật là cháu tôi làm tội làm tình lão mà rồi ñêm nay nó còn làm phiền tôi ñến
ñâu.

Sãi ta tuy bực hết sức nhưng cũng dịu giọng:

- Cả ñời tôi chôn biết bao nhiêu là xác rồi, chưa bao giờ tôi thấy lạ lùng như

hôm nay. Thôi mụ bớt giận. Để tôi chôn lần nữa coi. Nếu nó còn về thì tôi thề
không làm cái nghề này nữa.