KHO TÀNG TRUYỆN CỔ TÍCH VIỆT NAM - Trang 394

394

Một hôm, Cuội cùng chú ñi chợ. Cuội xách một cái thúng không. Đột nhiên.

Cuội chạy lên trước bỏ quá chú một quãng rồi lấy thúng úp một bãi cứt trâu ở
dọc ñường. Khi người chú vừa ñến nơi, Cuội khư khư giữ chịt lấy thúng, bảo:

- May quá! Cháu vừa úp ñược một con chim ngói to lắm! Nhưng nếu bây giờ

thò tay vào bắt thì nó trượt mắt. Vậy chú mau mau về lấy tay lưới giăng chung
quanh ñể bắt cho chắc. Con này mà ñánh chén thì tuyệt!

Người chú vốn có máu tham, nghe hắn nói thế tưởng thật, vội vã trở về nhà lấy

lưới ñến giăng bốn bên thúng rất cẩn thận. Mọi người xúm lại xem rất ñông.
Nhưng khi Cuội giở thúng ra, ai nấy ñều phì cười vì chỉ thấy một bãi cứt trâu,
chả có chim ñâu cả. Riêng người chú bị Cuội ñánh lừa, giận thâm gan tím ruột,
bèn không ñi chợ nữa, dắt Cuội về ñánh cho một trận thừa sống thiếu chết.

Một hôm khác, Cuội cùng chú ñang cuốc cỏ ngoài ñồng. Trời nắng như thiêu

như ñốt. Khát quá, người chú bảo hắn về nhà lấy nước mang ra. Vừa ñến nhà,
Cuội ñã làm vẻ hốt hoảng, nước mắt giàn giụa, miệng mếu nói không ra tiếng:

- Khốn khổ lắm thím ơi! Chú bị trâu húc lòi ruột gan ra một ñống. Hiện ñã tắt

thở, còn nằm trên cồn...

Người thím nghe nói chỉ còn biết kêu trời khóc ñất rồi bươn bả ra ñồng, vừa ñi

vừa ôm mặt than khóc rất thảm thiết. Cuội ta lại lẻn theo ñường tắt, ba chân bốn
cẳng chạy ra ñồng. Sắp ñến nơi, hắn cũng làm bộ ñau ñớn, bảo chú:

- Chú ơi! Trời hại ta. Thím ở nhà không biết leo trèo thế nào bị ngã từ trên gác

xuống, chết tím cả mặt, không một ai biết cả.

Người chú nghe nói, tưởng thật, ñấm ngực kêu trời rồi chạy về kêu khóc suốt

cả dọc ñường. Đến khi hai vợ chồng ñâm sầm vào nhau mới biết là thằng cháu
ác nghiệt ñánh lừa. Hai vợ chồng tức giận ñiên cuồng bèn ñan một cái rọ bỏ
Cuội vào rồi một mình chồng vác ra sông ñịnh vứt xuống nước.

Đến bờ sông, cuội ta cầu khẩn: - "Cháu có tội với chú thím, chú thím bắt chết

cũng ñáng. Có ñiều ở dương gian cháu nói láo kiếm ăn ñược là nhờ có một
quyển sách nói láo bấy lâu nay vẫn gác trên sàn bếp. Nay chú làm ơn nghĩ ñến
chút tình máu mủ về lấy giùm quyển sách ñó ñặng cháu mang theo xuống âm
phủ kiếm ăn". Nghe hắn nói có vẻ thảm thiết, người chú tưởng thật, nghĩ bụng,
tay hắn mình ñã trói, rọ lại buộc chặt không thể trốn ñi ñằng nào ñược, bèn tất tả
chạy về lấy sách.

Đang ngồi co ro trong rọ bỗng trông thấy một thằng hủi ñi qua, Cuội gọi giật

lại:

- Này hủi ơi! Tao trước cũng sưng da thối thịt như mày, nhưng trời run rủi cho

tao ngồi vào ñây, thế rồi tao ñược người ta ñưa xuống nước chạy chữa, rồi lại
khiêng lên, bây giờ lành hẳn cả rồi. Mày cứ mở cho tao ra mà xem.