KHO TÀNG TRUYỆN CỔ TÍCH VIỆT NAM - Trang 416

416

người. Hai ông bước tới, cùng một lúc nhấc bổng cây cột lên, vứt ñi chỗ khác và
than thở:

- Phật chỉ làm chết dân!

Không ngờ câu nói ñó vô tình lọt vào tai một tên nịnh thần. Hắn vốn căm ghét

hai ông từ lâu. Hắn về kể chuyện cho vua biết và nói thêm:

- Thần thấy hai tên ñô vật ấy ngày càng lộng quyền. Sự lộng quyền sẽ dẫn tới

sự thoán nghịch. Nếu không sớm trừ ñi ắt về sau sẽ có họa lớn.

Thế là qua hôm sau, hai ông bị ñưa ra pháp trường. Nhưng ñao phủ chém chặt

băm vằm thế nào cũng không thể nào làm họ chết ñược. Người ta lại cho bốn
ngựa phanh thây, nhưng ngựa không chạy nổi. Cho là thần linh, ai nấy ñều lắc
ñầu lè lưỡi, sợ xanh cả mắt. Mãi về sau có một tên hung ñồ, tay chân của viên
nịnh thần, hiến một kế là vót một thanh nứa lấy ñằng cứa thật sắc, rồi tống
ngược từ hậu môn ñến mồm.

Viên nịnh thần nghe theo, quả nhiên hai ông chết thật, nhưng hai ông còn lớn

tiếng chửi rủa bọn tham quan ô lại trong triều cho ñến lúc tắt thở

1

.

KHẢO DỊ

Về ñoạn kết của truyện (hành hình hai ông tướng Đá Rãi bằng cách thọc cây

nhọn vào hậu môn), một truyền thuyết của người Thái cũng có hình tượng tương
tự:

Ăm Poi là tướng của người Xá rất gan dạ, ñặc biệt là bắn không thủng, ñâm

không vào, chém không ñứt. Vì vậy, ñịch thủ cho ông là người thần, hết sức
khiếp sợ, tấn công nhiều lần mà không ăn thua. Cuối cùng tướng người Thái là
Lạng Chượng phải xin kết hôn với con gái Ăm Poi là nàng Pha Nhắng ñể dùng
mưu ñộc. Trong bữa tiệc cưới, Lạng Chượng ñề nghị: hai bên nay ñã hòa hiếu
nên ñem tất cả giáo mác và nỏ cùng ñặt ở giá. Nói rồi tự mình làm trước. Ăm
Poi tin là thật cũng làm theo, không ngờ chàng rể lật lọng, bất thình lình cho
quân bắt sống bố vợ và ñem hành hình ngay. Sau khi làm ñủ cách mà Ăm Poi
không chết, hắn mới chuyển sang dùng cây nhọn thọc vào hậu môn, ngược lên,
mới giết ñược

2

.

1

Theo lời kể của người Bắc-ninh, Hưng-yên. Đoạn cuối có người kể: việc dùng nứa giết hai

ông Đá Rãi là do hai ông chỉ cho chúng, chứ không phải do tên hung ñó bày mưu.

2

Theo Quắm tô mướn (Cầm Trọng và Cầm Quynh dịch)