434
66. BỐN ANH TÀI
Ngày xưa có hai vợ chồng nhà nghèo mà không có con. Hai người khấn vái
hết ñền này ñến chùa khác, mãi sau mới sinh ñược một mụn con trai. Thằng bé
lớn lên như thổi. Nhưng càng lớn hắn càng ăn rất tợn: bung kia, chảo nọ nấu lên
bao nhiêu cũng vơi. Hai vợ chồng cố sức làm lụng ñể nuôi con nhưng không
nuôi nổi. Trong nhà có vật gì ñáng tiền, họ ñều bán sạch ñể cho con chèn dạ dày.
Sau rồi họ nghĩ chỉ có cách cho con ñi tha phương cầu thực thì mới ñỡ khốn vì
nó. Một hôm người cha gọi con lại bảo rằng:
- Nay con ñã khôn lớn mà cha mẹ thì gần ñất xa trời, yếu ñuối không làm gì
sinh lợi ñược nữa. Ngày xưa lúc nhà ta còn khá giả, có cho hoàng ñế Trung-quốc
vay vàng và bạc ñến hơn 70 vạn lạng. Bây giờ con tìm cách sang bên ñó ñòi lấy
mà ăn.
Nghe nói, người con vâng lời ñi ngay. Chàng cứ dọc bờ biển ñi lần về phương
Bắc. Một hôm ñến một xứ kia, bỗng gặp một người khổng lồ ñang tát biển, anh
chàng tiến lại, hỏi:
- Anh làm gì ñấy?
Khổng lồ ñáp:
- Tôi tát cho cạn biển, ñể tìm vàng ngọc ở dưới ñó.
- Sức lực một mình làm sao mà tát cạn ñược.
- Ta có sức khỏe không ai bì kịp. Không tin anh cứ thử lại xách cái gầu của ta
xem.
Nhưng khổng lồ lấy làm lạ vì thấy hắn cũng nhấc nổi cái gầu của mình, bèn
mời về nhà kết nghĩa anh em. Anh chàng bèn rủ: - "Anh hãy ñi theo tôi ñòi nợ
vua Trung-quốc lấy tiền ăn tiêu ngay, còn như tát biển thì chờ lúc nào về sẽ tiếp
tục". Khổng lồ nghe bùi tai liền cùng nhau ra ñi.
Một hôm, họ ñi ñến một hòn núi. Thấy một anh chàng trẻ tuổi ñang ngồi trên
một tảng ñá lớn có vẻ nhàn hạ, hai người tiến ñến hỏi hắn làm gì mà ngồi ñây.
Hắn ñáp:
- Tôi ngồi ñây thỉnh thoảng lại thổi một hơi làm cho gãy cây ngã cối ñưa về
làm củi!
Nghe nói lạ, hai người bảo anh làm thử cho xem. Quả nhiên hắn vừa phùng
má thổi một hơi thì cây cối ở trước mặt tự nhiên ngã rạp xuống như bị một trận
bão nặng nề. Hai người bảo anh rằng: