KHO TÀNG TRUYỆN CỔ TÍCH VIỆT NAM - Trang 491

491

Hổ cũng quyết ñịnh không ở làng nữa. Có bao nhiêu tiền, chàng giắt lưng khố

làm lộ phí ñi ra Bắc. Sáng ñi tối nghỉ luôn mấy ngày ròng. Hổ ñã ñến kinh ñô.
Sờ vào lưng thấy chỉ còn có sáu tiền. Hổ cũng bước vào hàng cơm. Hôm ấy
khách ăn ñang bàn tán xôn xao về một vụ án giết chồng. Hổ nghe rõ ñầu ñuôi.
Một người lái buôn ñi xa về, người vợ mua lươn nấu canh cho ăn. Chồng ăn
xong thì chết. Người ta giải mụ lên quan, cho là mụ ngoại tình lập mưu giết
chồng. Sau bao nhiêu ngày tra tấn, mụ vẫn kêu oan. Mãi ñến gần ñây mụ ñã thú
nhận và người ta sắp ñem cho voi giày.

Nghe thủng câu chuyện. Hổ tìm ñến bộ Hình xin vào gặp mặt quan thượng

thư. Thấy chàng ăn mặc lôi thôi, bọn lính ñuổi ra khỏi cửa. Hổ kêu to lên và cuối
cùng chàng ñược vào. Gặp quan Thượng, chàng hết sức kêu oan cho người ñàn
bà vô tội. Quan Thượng bảo Hổ: - "Nhà ngươi có cách gì tỏ rõ trắng ñen
không?". Hổ quả quyết:

- Có, tôi sẽ làm cho mà xem. Nhưng trước hết hãy hoãn thi hành cái án tử hình

kia ñã.

Hai ngày sau, Hổ mang cho quan Thượng một con rắn trông không khác gì

những con lươn thường; chỉ có khác là nó hay cất ñầu lên cao. Hổ nói: - "Tôi
từng biết loại rắn này, nó thường ở chân núi, trông giống lươn nhưng có nọc ñộc,
ăn vào là chết!". Đoạn ông làm thịt và nấu canh y như người ñàn bà kia ñã làm.
Canh chín ñem cho chó ăn, chó lăn ra chết quay lơ; cho một tử tù khác ăn, người
tử tù ấy cũng chết nốt. Vụ án tự nhiên ñược tỏ rõ. Người ñàn bà mắc oan ñược
tha bổng. Tin ấy truyền ñến tai vua. Lập tức vua sai triệu Hổ tới, khen ngợi
chàng hết lời. Và cho chàng làm quan ngự sử. Từ ñó chàng lấy tên Bùi Cầm Hổ.

Thấy Hổ còn ít tuổi lại không do thi cử mà ñược làm quan to, bọn triều thần

nhiều người không phục. Chúng thường chơi khăm, cố ý làm cho chàng phạm
lỗi ñể làm nhục. Một hôm có kỵ ở nhà Thái miếu, một mình Hổ ñến phiên túc
trực kiêm làm mọi việc trong khi vua lễ. Chúng ñốt trầm trong lư hương không
lót tro ñể khi Hổ bưng lên cho vua cầm, phải bỏng tay. Như thế một là Hổ phải
vứt lư xuống ñất, hai là ñứng im không dám ñộng ñến lư, ba là trao lư nóng lại
cho vua bị bỏng, ñằng nào cũng mắc tội "khi quân".

Khi nghe tiếng "dâng hương". Hổ vừa mó ñến lư thì ñã rụt tay lại vì nóng quá.

Đang lúng túng không biết làm lúc nào ñể bưng cái lư ñến trao cho vua làm lễ,
chàng chợt sáng ý xé ngay thân năm của chiếc áo tế dùng làm một thứ giẻ lót rất
tốt và sau ñó cả Hổ và vua ñều cầm lư không mà không việc gì.

Đến khi Hổ vào quỳ ñọc "chúc văn" ñược nửa chừng thì cây nến ñang ñỏ bị

chúng thổi tắt, Hổ rất bối rối vì ngừng lại là vô lễ. Nhưng nhờ có trí nhớ tuyệt
vời, chàng cứ ñọc thẳng một mạch cho ñến lúc nến ñược thắp lại. Nhờ thế, vua
lại càng khen ngợi Hổ.