KHO TÀNG TRUYỆN CỔ TÍCH VIỆT NAM - Trang 509

509

82. THẦN GIỮ CỦA

Ngày xưa ở vạn Lai-triều thuộc trấn Sơn-nam có một người lái buôn nước

ngoài sang ta sinh cơ lập nghiệp. Sau mấy chục năm nhờ có mánh khóe tích trữ:
buôn lúc ñầu mùa, bán khi giáp hạt, lãi mẹ ñẻ lãi con, hắn trở nên giàu có lớn.
Trong nhà hắn vàng bạc châu báu kể có ức vạn, những tay vương hầu cơ hồ
không ai ăn ñứt.

Khi trong tay ñã có tiền ròng bạc chảy, hắn nghĩ ñến chuyện chuyển của về

nước ñể cho con cháu bên ñó hưởng. Nhưng ngặt một nỗi hồi ấy triều ñình ta có
lệnh cấm rất nghiêm, không cho khách nước ngoài ñưa vàng bạc ra khỏi bờ cõi.
Đã có nhiều người lén lút ñưa ra nhưng không che ñược mắt nhà chức trách nên
của cải bị tịch thu, còn người thì bị ñuổi ra khỏi nước. Vì thế, hắn mới nghĩ ra
cách giấu một số vàng bạc ở bên này ñể rồi ngày sau, chờ khi có cơ hội tốt, con
cháu hắn sẽ sang lấy về. Hắn chuẩn bị việc ñó rất kỹ lưỡng. Lấy cớ thờ Phật, hắn
sẽ xin phép làng sở tại dựng một ngôi chùa trên một cái ñồi hoang gần nhà. Và
trong khi ñào móng làm chùa, hắn sẽ bí mật xây một cái hầm chôn của ăn sâu
xuống dưới ñất. Còn việc bảo ñảm cho của khỏi mất, hắn sẽ tìm một người con
gái còn ñồng trinh chôn luôn bên cạnh vàng bạc ñể làm thần giữ của. Nếu không
phải là người hô ñúng tín hiệu mà hắn ước hẹn với thần thì ñừng hòng ñưa một
ly của cải lên khỏi mặt ñất. Thần sẽ vật chết bất cứ một người lạ nào ñến cửa
hầm. Khi mưu tính ñã kỹ lưỡng, hắn bèn ñể ý ñi tìm một người con gái còn ñồng
trinh.

Hồi ấy ở trong vùng có một ông giám sinh, nhà không một mảnh ñất cắm dùi.

Ông có một cô con gái tuổi mới mười tám, chưa có chồng. Nghe tin, người
khách buôn vội mang cau rượu ñến hỏi cô gái về làm vợ lẽ. Tuy biết hắn giàu
có, con mình có thể ñược nơi nương tựa, nhưng ông giám sinh không chút bằng
lòng vì không những ông không muốn gả con cho người nước ngoài mà ông còn
ghét cái thói con buôn, cho vay nặng lãi của những bọn như hắn. Hắn cũng biết
thế, bèn ñặt lên mâm một trăm lạng vàng, nói là xin ñưa làm sính lễ. Trông thấy
những nén vàng sáng chói, ông giám sinh nghĩ ñến mấy món nợ chưa cách gì trả
ñược. Cuối cùng ông ñành nhận lời gả con cho hắn.

Từ khi lấy vợ về, người khách buôn cho nàng ở một buồng riêng. Hắn rất

chăm chút, rất ghen tuông, nhưng có một ñiều là chẳng bao giờ ăn nằm với
nàng. Cả ñến cá thịt hành tỏi hắn cũng không cho ăn lấy cớ là phải ăn chay niệm
Phật. Ba tháng một lần, hắn lại cho nàng một bộ xống áo mới.

Cứ như thế sau hai năm, cô gái vẫn phòng không bóng chiếc.

Một hôm, nàng cố xin phép chồng về nhà thăm cha. Từ chối mãi không ñược,

bất ñắc dĩ hắn phải ñể cho ñi nhưng căn dặn phải kiêng khem và phải trở về