KHO TÀNG TRUYỆN CỔ TÍCH VIỆT NAM - Trang 708

708

Nghe nói, quốc mẫu sợ hãi, lập tức sai thảo chiếu hỏa tốc ñi mọi phương ra

lệnh ñúng giờ hợi khởi hành. Rồi bà day lại bảo Chu sinh:

- Quốc gia ñại sự, không thể ñể phò mã ñi theo, cũng không dặn dò ñược

nhiều. Chỉ nhắc phò mã biết rằng ta ñã sai Xuyên hoa sứ mang tiền của công
chúa gửi cho phò mã dùng, phò mã cố gắng học thành tài, sẽ có ngày tái ngộ.
Chẳng những công chúa mà còn cháu nhỏ cũng không tiện ñi theo phò mã. Hãy
tạm chia tay một thời gian, chừng hai mươi sáu tháng nữa, cha con sẽ lại hú hý
với nhau. Thôi vào gặp vợ một tý ñể còn xuất hành!

Chu sinh bước vào buồng nước mắt ứa ra. Công chúa lúc ấy ñang sửa soạn

hành trang, nàng bảo chồng:

- Ở ñời ly hợp là thường, miễn chàng cố gắng là sẽ gặp nhau không mấy chốc.

Thiếp sợ chàng buồn nên ñã cho thị nữ là Đồng Nhân làm bạn cho ñến ngày tái
ngộ. Thiếp lại tặng chàng một hòn ngọc bích làm bằng chất ngọt của các thứ hoa
quý, mùa nực ñeo vào thì mát, mùa rét thì ấm, chàng luôn luôn ñeo bên mình
xem như là có thiếp!

Chu sinh vội bảo vợ:

- Nàng có thể theo ta ñược không? Hay nếu không thì nàng cho ta theo với.

Công chúa ñáp:

- Không ñược. Hiện nay chàng ñang còn sự nghiệp của chàng. Còn thiếp phải

giúp mẹ bảo toàn cơ ñồ và tính mạng muôn dân. Hai bề chưa vẹn, chưa theo
nhau ñược. Thôi ñừng buồn nữa, ngày sau hạnh phúc còn dài.

Nói rồi dứt áo bước ra. Chu sinh lại níu lại hỏi:

- Ngày sau sẽ gặp nhau ở ñâu và vào lúc nào, nàng có thể cho ta biết trước

ñược chăng?

Công chúa cầm lấy hòn ngọc, bỏ vào túi áo chàng và nói:

- Trong ñó có nói rõ cả.

Khi chợt tỉnh dậy thì Chu sinh thấy cảnh tượng lo lắng ly biệt vừa rồi ñã biến

ñâu mất. Chàng vừa thắp ñèn soi thì thấy giữa ñường có một gói mười lạng
vàng. Chàng móc túi, quả có một viên ngọc màu trắng như ngà, có vân xanh, dài
như quản bút, trên có khắc mất câu thơ:

Bao giờ mười vạn tinh binh,

Nhạc quân trống trận rập rình ngoài biên.

Phía Tây Hồ-thủy tiến thuyền,

Hoa-cương nẻo nọ thẳng liền sang Đông.