KHO TÀNG TRUYỆN CỔ TÍCH VIỆT NAM - Trang 906

906

thân cây cho loài cọp beo thường ñi qua ñây kết liễu hộ mình. Xong, Nghĩa trở
về nói dối với vợ Ân là chồng chị còn vào rừng sâu kiếm gỗ mấy hôm nữa sẽ về.

Hai hôm sau, Nghĩa lại lên chỗ Ân bị trói xem thử ñã chết chưa. Từ ñàng xa

nhìn tới, Nghĩa thấy Ân vẫn còn cựa, mà ñầu thì hơi ngẩng lên cao. Hắn ngạc
nhiên tự hỏi thầm: - "Nó ñang làm cái gì mà lại ngẩng ñâu lên như thế kia nhỉ?".
Vừa lúc hắn nhận ra cái lưỡi của Ân cứ từng lúc lại thè ra ngoài. Thì ra vì khát
quá nên Ân ñã làm như vậy mong hứng lấy những giọt sương mai rơi từ lá cây
xuống, hy vọng duy trì sự sống.

Nghĩa trở về. Hai hôm sau hắn lại lên nữa. Hắn trông thấy rõ ràng Ân ñã chết,

ñầu gục xuống ngực. Lần này Nghĩa về rất yên tâm. Nghĩa phao lên cái tin rằng
Ân tự dưng bỏ mình, bỏ quê hương ñi làm ăn ở phương xa không tưởng gì ñến
vợ con làng nước nữa.

Thế rồi Nghĩa thỉnh thoảng lai vãng ñến nhà vợ Ân làm bộ hỏi thăm tin tức

chồng nàng. Thấy nàng túng thiếu, hắn làm bộ hào hiệp giúp ñỡ khi năm quan,
khi ba quan không tiếc. Trong lúc chồng ñi xa, lại ñược bạn chồng tận tâm săn
sóc, vợ Ân rất cảm ñộng. Nàng chưa từng thấy có một người nào lại tốt bụng
ñến thế. Cho ñến ngày cái tin Ân bị lũ cướp ở biên giới giết chết trong xó rừng
ñến tai nàng, thì nàng thấy không thể nào lìa Nghĩa ñược nữa.

Rồi sau ñó khi ñoạn tang, hai người lấy nhau, và ñưa nhau về quê hương của

Nghĩa ở một tỉnh xa ngoài Bắc.

*

* *

Hai người ăn ở với nhau thấm thoắt ñã ñược chín mười năm trời. Chồng vẫn

không thổ lộ gì với vợ, mà vợ cũng không ngờ vực gì người chồng mới. Nghĩa
bây giờ không phải vào rừng ñốn gỗ nữa mà là một ông lái buôn bè giàu có: nhà
lim sân gạch, kẻ hầu người hạ, cuộc sống rất dễ chịu.

Một buổi chiều hè trời mưa phùn, hai vợ chồng cùng ngồi ăn cơm dưới mái

hiên. Bỗng nhiên Nghĩa trông thấy một con cóc ñang chống chân bò lại gốc cây
cau, dựng ñứng người lên, thè lưỡi ñể hứng lấy những giọt nước mưa bay qua
ñầu. Hắn sực nhớ tới cái lưỡi của Ân một ngày xa xôi nào cũng thè ra hứng lấy
những giọt sương như con cóc bây giờ. Tự nhiên Nghĩa bật ra một tiếng cười
ghê rợn. Người vợ buông ñũa sửng sốt nhìn chồng và tò mò hỏi chồng.

- Anh nghĩ gì mà cười thế?

Hắn trả lời ngập ngừng: