968
151. BÍNH VÀ ĐINH
Có hai anh em một nhà họ Nguyễn: anh tên là Bính ñã có vợ, còn em tên là
Đinh thì còn bé, chưa vợ con gì. Từ ngày bố mẹ mất, Đinh sống chung với anh
chị một nhà. Nhưng tính của vợ chồng Bính tham lam, thường coi em như kẻ ăn
người ở. Bao nhiêu ruộng tốt, nhà gạch và ñồ ñạc quý giá của bố mẹ ñể lại, Bính
giành lấy tất cả. Đã thế ñối với em, vợ chồng Bính thường tiếng chì tiếng bấc
suốt ngày. Đinh lớn lên thấy khó chiều ăn ở, bèn xin ra ở riêng. Vợ chồng Bính
chia cho Đinh một gian nhà tranh, mấy ñám ruộng xấu, một ít ñồ ñạc lặt vặt
không ñáng kể và nói:
- Của bố mẹ ngày xưa ñể lại chả có gì. Tư cơ của anh chị hiện nay là do anh
chị làm ra. Anh chị chia cho em như vậy là hậu với em lắm ñó!
Đinh làm việc quần quật mà chẳng khá hơn chút nào. Năm hơn 20 tuổi, anh
vẫn chưa lấy ñược vợ. Vì nợ nần nên lần lượt những ñám ruộng anh ñược chia
ñều lọt về tay người khác. Đinh hàng ngày phải ñi làm thuê hoặc lên rừng kiếm
củi nuôi thân. Mặc dầu người anh ruột chẳng ngó ngàng gì ñến, Đinh vẫn không
chút phàn nàn.
Một ngày như lệ thường, Đinh ñi làm thuê cho một phú ông. Lúc về ñến nhà
thì trời ñã tối mịt. Sắp bước vào ngõ, anh bỗng va phải một người nằm co bên vệ
ñường. Đinh cúi xuống ñỡ dậy nhưng người ấy mấy lần gắng gượng mà vẫn
không ñứng nổi. Bèn kiếm ñuốc ra soi thì thấy ñó là một ông lão gầy gò rách
rưới, nằm mê man lại phóng uế ra bên cạnh, mùi hôi thối xông lên nồng nặc.
Đinh lấy làm thương hại, vội vực ông lão vào nhà lau rửa rồi ñặt lên giường xoa
bóp. Được một lát hơi tỉnh, ông lão rên rỉ nói mình ở làng bên cạnh, ngày
thường vẫn ñi ăn mày, nhân ñến ñây bị cảm không thể ñi ñược, ñành nằm vật
xuống rồi mê man không biết gì nữa. Đinh nghe nói thế, bèn ñi kiếm lá nấu lên
cho ông lão xông. Nhờ vậy mà ông dần dần khỏe ra. Đinh lại thổi cơm mời ông
dậy ăn. Ông lão không từ chối. Đinh ngạc nhiên thấy ông tuy yếu mà ăn rất
khỏe, anh phải bớt bát nhường cho khách. Ăn xong ông lão lại ñắp chiếu nằm
ngủ. Tiếng ngáy, tiếng khạc của ông lầm rầm suốt ñêm. Độ ba bốn lần Đinh
ñang ngủ ngon giấc, bị ông lão ñánh thức dậy bảo ñưa mình ñi giải. Đinh vẫn
không cho thế là phiền.
Sáng hôm sau, Đinh lại dậy sớm thổi cơm rồi thức ông lão dậy ăn. Nhưng lần
này ông lão không ăn nữa, cất tiếng dõng dạc bảo Đinh:
- Con thật là một người tốt bụng. Chả lẽ một người tốt bụng mà phải chịu
nghèo khó mãi ru! Từ tối hôm qua con ñã hết lòng giúp ta. Vậy ta cũng có ít
nhiều gọi là giúp lại con. Con hãy mang ra ñây cho ta một cái chậu và một cái
gáo.