Tấm kiếng trên tường bên cạnh giường phản chiếu ra dáng vẻ cau mày
căng thẳng của cô, Đường Diệc Thiên nghĩ, biết đâu quyết định của mình
lại đúng, sao cô có thể chịu đựng được sự thật đẫm máu như vậy.
"Đau không anh?" Mặt mày của cô nhăn lại, muốn giúp anh lại không
thể, Đường Diệc Thiên thuận thế nghiêng đầu đến gần, "Lúc em dỗ Diệu
Linh, nói đau thì thổi thổi...vù vù gì đó, anh cũng muốn..."
Hàn Niệm quở trách vỗ anh một cái, "Này! Anh lớn rồi đó!"
Đường Diệc Thiên hạ quyết tâm muốn làm nũng, kéo lấy cô không
chịu bỏ qua, "Nhanh đi, nếu không anh đau đến chết đó..."
"Đau chết thì thôi." Má của Hàn Niệm đỏ ửng, động lòng người giống
như nhuộm sắc xuân, dùng sức đẩy anh ra.
"Sắp chết rồi." Anh nói xong thì nặng nề ngã xuống, đè cô lên giường.
Chăn đệm mềm mại, cả người cô bị anh ép sâu xuống, dù không thể động
đậy, cũng đưa tay hung ác véo vào eo anh, "Hừ hừ hừ...không có gì sao lại
nói sắp chết!"
Đường Diệc Thiên tóm lấy tay cô, đôi mắt sâu như biển sâu, "Sắp chết
em có đau lòng không?"
Hàn Niệm muốn nhổ cho anh một ngụm, khuôn mặt chờ mong, kiên
nghị của anh làm cô giống như bị thi ma pháp, ngẩn người nhìn anh và nói,
"Vâng...em đau lòng."
Mắt của Đường Diệc Thiên sáng lên, cúi đầu nhẹ nhàng hôn xuống,
"Sắp chết mà có người đau lòng, là đủ rồi."
Trong cuộc đời này, có một người yêu, yêu mình, hận mình, nhớ
nhung mình, đau lòng cho mình, tôi bằng lòng làm tất cả cho cô ấy.