KHÔNG THỂ NGỪNG YÊU EM - Trang 707

người cậu, khuyên nhủ: "Ai ai ai, tiểu tổ tông, đừng tức giận đừng tức giận.
Cậu cẩn thận ngẫm lại, Kính Vương có cái gì không tốt? Đẹp trai như vậy,
ngoại trừ hơi mạnh mẽ quá ra cũng không có khuyết điểm gì, bác sĩ nhỏ và
cậu ấy ở bên nhau, rất thích hợp mà......"

Ứng Trì tưởng tượng đến chuyện Từ Kính Dư chẳng hé răng nửa lời

đã đem Ứng Hoan đuổi tới tay, liền tức đến mất đi lý trí, mở miệng mắng:
"Thích hợp cái rắm! Tôi tình nguyện người chị tôi ở bên là anh cũng không
muốn là anh ta!"

Thạch Lỗi: "......"

Anh ta mang vẻ mặt hoảng sợ mà nhìn về phía cửa ——

Từ Kính Dư lạnh mặt nhìn qua, Ứng Hoan cúi đầu đi theo sau.

Thạch Lỗi sợ muốn chết, vội nói: "Không không không phải, bác sĩ

nhỏ không phải mẫu người tôi thích......"

Đừng hại tôi mà!

"Vậy cậu phải hỏi chị mình, cô ấy thích ai."

Từ Kính Dư lạnh lùng nói, trực tiếp đi qua đi.

Ứng Trì vừa nghe thấy giọng nói của anh, cả người đều xù lông, đột

nhiên quay đầu lại nhìn anh.

Ứng Hoan cúi đầu đi theo Từ Kính Dư, Ứng Trì thấy cô, tức giận

trong người bay mất một nửa, cậu trừng mắt Ứng Hoan, há miệng thở dốc:
"Chị......" Cậu lại nhìn Từ Kính Dư, thật sự hỏi không ra lời.

Ứng Hoan cũng không dám nhìn cậu, đi đến trước mặt cậu, nhỏ giọng

nói: "Em thật sự tức giận sao?"