Trên thực tế, này tẩu thuốc chính là tẩu thuốc, cũng không có cài đặt cái
lưỡi dao gì, vì vậy, tôi phải giữ lấy hạt đậu hồng của minh.
Tẩu thuốc tiếp tục hoành hành trên cơ thể của tôi, tản ra một loại phách
lối khiêm tốn, giống như lời nói của chu nhấn của nó nói với tôi.
"Một món đồ cao cấp có thể thuộc về bất kì loại người nào, nhưng khi
nó rơi vào trên tay người đi nữa thì giờ phút này người đó chình là chủ
nhân. Có thể phách lối, có thể kiêu ngạo, nhưng tuyệt đối không thể gây ra
bất kì tổn hại nào cho chủ nhân."
Gương mặt của Hồng Thiếu Nhu, đều mang một loại bén nhọn, ẩn giấu
loại bén nhọn rất nhỏ, lỗ mũi này, cằm này, mắt này, lông mày này, tùy tiện
gở xuống một cái nào thì cũng có thể đâm chết người.
Khi tập trung lại cùng một chỗ, thì rất hòa hài, cũng thuộc hạng đẹp trai.
Nhưng là một người đẹp trai quá mức thông minh.
"Tôi không phải là thứ gì." Tôi giải thích.
Khi hắn chẳng nói đúng sai đồng thời chỉ lộ ra vẻ mặt khinh miệt nho
nhỏ, tôi đưa ra cánh tay vẫn nhức mỏi như cũ, nắm ở cổ của hắn.
Hắn thuận thế cúi đầu, tôi phải nắm lấy tai của hắn, dùng chiêu độc mà
dì Bích dạy lại cho tôi, dùng giọng nói mang âm thanh mê người nói: "Tôi
là con mèo."
Ta luôn luôn hiếp mắt lại giống như hắn để mắc tôi giống như mắt mèo.
Không trang điểm, đuôi mắt được kéo lên cao một cách tự nhiên, màu
hồng phấn lang đến hai bên thái dương.
Mềm mại quyến rũ trung mang theo chút bén nhọn ẩn núp, lại càng có
thể khơi lên mong muốn khiêu chiến của người khác.