Nghĩ đến đây, tôi bi thương không dứt.
Tôi than cho cái chết của anh tài xế
诶, anh còn chưa có tận mắt nhìn
thấy bộ vị quan trọng của tôi, tại sao có thể cứ đi như vậy chứ?
"Ngay cả người đi đường đều đã nghĩ đến, nhưng vẫn không nghĩ đến
tôi sao? !" Lý Lý Cát nói, thanh âm ép tới rất thấp, bởi vì tức giận mà có
chút khàn khàn: "Nhốt tôi ở trong lầu các, ba ngày ba đêm chẳng quan tâm,
Bất Hoan, cô là cố ý muốn thấy tọi chết sao?"
"Dĩ nhiên không phải!" Tôi vội vàng giải thích: "Tôi cho tới bây giờ lúc
nào cũng tin anh sẽ luông giàu có, con cháu đầy nhà sống đến già mà."
"Thật chứ?" Lý Lý Cát hết giận một chút xíu.
"Dĩ nhiên, "tôi mang ra lý do cực ký chắc chắn: "Chẳng phải nghe thấy,
người tốt sống không lâu, gieo họa ngàn năm đấy sao?"
Tôi cảm thấy được mình quả thật chính là cái bật lửa, mà Lý Lý Cát
chính là cái kíp nổ, còn không bằng cái cái dưa chuột có dáng dấp một phần
ba quả bom của hắn.
Ý của tôi là, tôi chỉ tùy tiện nói một câu, là có thể làm cho hắn giận giữ.
Lúc này, trên trán Lý Lý Cát toát ra một hàng mạch máu bành trướng,
rối rắm thành dấu hiệu "ANGRY". (Bonei: angry là tức giận, giận giữ nhá)
Tôi lại thử chuyển đề tài: "Tại sao muốn dẫn tôi đi? Là ý Bồi Cổ sao?"
Lông mi dài đậm của Lý Lý Cát đang chuyển động trong không khí,
truyền đến một trận rét lạnh: "Nếu như mà tôi nói không phài ý của anh hai,
cô liền định không chịu đi sao?"
Cãi nhau ầm ĩ nhiều năm như vậy, tôi rốt cuộc phát hiện Lý Lý Cát có
cái ưu điểm có thể chống lạnh tự động.