"Đáng tiếc, anh là hoa rơi, tôi là nước chảy." Hắn cho dù có ý, ta cũng
vẫn vô tình.( Bonei: chị lấy câu thơ ‘ Hoa rơi hũu ý, nước chảy vô tình’)
"Nước chảy? Ý em là chỉ phía dưới của mình sao?" Hồng Thiếu Nhu
cười không có ý tốt.
"Lộ ra vẻ mặt như thế nữa, vậy tôi sẽ không chỉ có để cho anh làm hoa
rơi, còn muốn cho anh đổ máu." Tôi cảnh cáo nói.
"Vậy sao? Tôi rất mong đợi, dù sao đó cũng là điều kiện quyết định cần
phát sinh khi chúng ta ở trên giường." Hồng Thiếu Nhu là cầm tinh con heo
, không sợ nước nóng.
"Tôi cũng mong đợi, chỉ là sửa đổi chút, đổ máu tùy thời đều có thể, nói
thí dụ như hiện tại. . . . . ."
Tôi khẽ mỉm cười, rồi đem mũi kéo tỉa lông màu đặt ở lỗ đít của hắn,
nhấn một cái thật mạnh.(Bonei: xin thông báo
Lúc này, một núi anh mì ăn liền đều chạy tới nơi này, tiếng bước chân
kia, chấn động làm lay động tất cả lá cây, mà trên mặt đất những anh mì ăn
liền gục xuống đã có dấu hiệu tỉnh lại, cho dù tôi lấy một địch trăm, cũng
không chống đỡ được mấy cái.
Không có cách nào, tôi chỉ có thể sử dụng một chiêu cuối cùng.
Đem áo ngủ cởi xuống, toàn thân tôi chỉ còn quần lót áo lót, không còn
mảnh vải dư thừa nào khác, mà tay tôi, lại đưa ra sau lưng, nắm cái khóa áo
ngực.
Nhìn Lý Lý Cát, tôi gằn từng chữ từng câu mà nói: "Đi, nếu không tôi
liền cởi quần áo trước mặt mọi người."