"Lý Lý Cát, tôi cầu xin anh cho dì Bích một đường sống đi!" Mới vừa
nói xong, tôi liền bị trúng một quyền của Lý Bồi Cổ ngã ra trên đất
"Lý Lý Cát, ra tay đi! " Lý Bồi Cổ trầm giọng, sắc mặt vô cung giận
giữ.
"Lý Lý Cát, không nên để cho tôi hận anh! " tôi gào thét.
Tay Lý Lý Cát bắt đầu run rẩy.
Gương mặt xinh đẹp rạng ngời của hắn lại thoáng qua vô số cảm xúc
phức tạp, nhiều tình cảm như vậy ép tới hắn không thở nổi, thậm chí để cho
hắn nét mặt xuất hiện vẻ vặn vẹo.
Hắn nhắm mắt lại, một phút trầm mặc kia làm cho chúng tôi như muốn
ngừng thở.
Khi mở ra lần nữa thì trong đôi mắt hắn, đã là một mảnh trấn tĩnh.
"Bất Hoan, thật xin lỗi."
Tôi nghe thấy hắn nói như vậy.
Sau đó, tôi nhìn thấy hắn chỉa súng vào trán của dì Bích, bóp cò.