Vải vóc quá trơn, tôi cầm không được, nhất thời lòng như lửa đốt, tiến
lên đuổi theo, nào có thể đoán được dưới chân bị một khối đá lớn làm tôi bị
trật chân té, thân thể mất đi thăng bằng, lại thẳng tắp đập xuống mặt đất.
Cả người vùng vẫy, tôi tỉnh lại.
Mà đôi tay ấm áp sạch sẽ, lau trán của ta.
Giương mắt, nhìn lại nụ cười của Cảnh Lưu Phái, như gió xuân, có ma
lực thổi tan băng tuyết.
"Thật xin lỗi, anh về trễ."
Hắn thành tâm nói xin lỗi.
Tôi kinh ngạc mà nhìn hắn một lúc lâu, đột nhiên đứng dậy, muốn chạy
vào phòng ngủ.
Cảnh Lưu Phái theo sát phía sau, đi theo vào, dụ dỗ nói: "Thật xin lỗi, về
trễ là anh không đúng, nhưng hôm nay thật sự là có tình huống đặc biệt.
Anh mua rất nhiều món em thích ăn, tôm, cá, cua, thịt bò bít tết, mỗi một
loại đều nấu một món cho em ăn có được hay không?"
Tôi ngoảnh mặt làm ngơ, tiếp tục lục đồ trong hộc tủ, tìm hồi lâu, mới
nhớ tới khi mình đến nơi này trên người không có một món đồ nào.
Không có gì để lấy.
"Bất Hoan, em làm sao vậy?" Cảnh Lưu Phái cảm thấy có chuyện gì đó
không đúng.
"Chúng ta nên tách ra thôi." Tôi nhìn về phía hắn nói: "Em sẽ đi."
Nói xong xoay người, trực tiếp đi tới phía cửa.