KHÔNG THỊT KHÔNG VUI - Trang 420

"Tôi muốn biết, tại sao anh lại cho ra cái kết luận này?" Tôi hỏi, nhìn

mắt hắn đã có chút nguội lạnh.

"Những người phụ nữ như vậy, đều là như vậy." con ngươi Bạch Triển

Cơ, nhẹ nhàng, giống như là cách tôi rất xa rất xa.

"Anh không cần phải thích tôi." Tôi nói ra một sự thật.

"Mà tôi, cũng không thích anh." Tôi tiếp tục nói ra một sự thật thứ hai.

"Tôi không biết sau này sẽ xảy ra cái gì, nhưng là hiện tại, ít nhất là hiện

tại, Lưu Phái ở chung một chỗ với tôi, anh ấy rất vui vẻ, đúng vậy, rất vui
vẻ." Đây là là cái sự thật thứ ba.

"Cho nên, " tôi bước một bước tới gần hắn, nhìn thẳng ánh mắt của hắn,

mặc dù tôi nhìn không ra cảm xúc của hắn, nhưng tôi muốn để cho hắn thấy
rõ quyết tâm của tôi: "Không nên nói lời như vậy nữa, nếu không, nơi này
sẽ không còn hoan nghênh anh."

Nói xong, tôi bước thẳng đi ra ngoài ngay cả đầu cũng không quay lại.

Đi ra từ cửa sau, mặc dù khắp núi không khí mát mẻ, nhưng bên trong

ngực của tôi vẫn cảm thấy khó chịu buồn bực như cũ.

Cái tên Bạch Triển Cơ này, thế mà lại dội một gáo nước lạnh trong lúc

tôi và ông xã mặn nồng thân thiết với nhau, đúng thật là có ý xấu.

Hơn nữa, hắn có vị trí rất quan trọng trong lòng của ông xã tôi, đó cũng

là việc tôi lo lắng nhất, hắn giở ra thủ đoạn nhỏ để cản trở chuyện tốt của tôi
với ông xã.

Tôi biết ngay giác quan thứ sáu của mình là cực kỳ chính xác.

Việc cấp bách, chính là nghĩ biện pháp làm thế nào nhanh chóng khiến

cho tên ôn thần Bạch Triển Cơ này rời đi.