Nghe vậy, Tần Chân Hạ nhìn về phía tôi, thật lâu không nói gì, mặt mày
lại nhuộm vẻ kinh dị.
"Nhóc con, nhìn ra được năng lực của cậu cũng không tệ, nếu như muốn
làm được chuyện lớn, tôi có thể đề cử cậu đi một chỗ." Tôi vươn tay, ra
trước mặt hắn, chuẩn bị bắt tay làm hòa với hắn.
Nhiều bạn bè vẫn tốt hơn là có nhiều kẻ thù.
Ánh mắt của hắn, di chuyển từ mặt đến tay của tôi.
Có lẽ là nhiệt độ dưới ánh mặt trời, tay của tôi, bắt đầu nóng hầm hập.
Tần Chân Hạ cầm tay của tôi, ngón cái ở trong lòng bàn tay tôi bóp
mạnh một cái, giống như là ở khắc họa ký hiệu nào đó.
Tôi dùng năm phần lực, kéo hắn lôi lên.
Vậy mà sau khi hắn đứng dậy chân cũng không đứng vững, mà là đưa
thân thể về phía trước, một cái đưa môi chạm vào môi của tôi, tại ở trên môi
tôi cắn một cái.
Đại não của tôi nhất thời trống rỗng.
Ra cửa không xem hoàng lịch, ông xã, quả nhiên là em thất trinh rồi!
Sau khi hôn trộm được, Tần Chân Hạ lập tức né tránh đến một bên,
tránh ra sự trả đũa của tôi.
Hắn liền đứng ở đó, gương mặt trẻ tuổi tuấn tú mang theo lười biếng xấu
xa vô lại: "Cô là người phụ nữ đặc biệt, một ngày nào đó, tôi sẽ khiến cô
phục tôi, để cho phải dịu dàng như khi đứng trước người đàn ông kia, tự
động hôn tôi."