KHÔNG THỊT KHÔNG VUI - Trang 470

Thấy tình huống như vậy, lòng tôi cứng lại, giống như bị rót nước đá

lạnh vào, ngay cả cổ họng cũng lạnh đến cứng ngắc.

"Nghe Lưu Phái nói, cô nói với cậu ấy, thẻ nhớ(hard disk) này bởi vì

nước vào mà hư hại, toàn bộ tài liệu trong đây đều bị mất hết." Bạch Triển
Cơ nhẹ nhàng dời đi ánh mắt: "Nhưng trải qua kiểm tra của tôi, tài liệu
không chỉ có ở đây, hơn nữa bên trong còn có phát hiện mới."

Đúng vậy.

Tôi nói dối với Cảnh Lưu Phái như thế.

Ổ cứng di động (portable hard disk) cũng không có hư, nhưng trong lúc

tôi vô tình mở tài liệu ra, phát hiện bên trong tuy có ghi chép chuyện Hồng
thiếu nhu rửa tiền, nhưng trong đó có không ít tài liệu liên quan đến bang
Thanh Nghĩa.

Nếu như tài liệu giao vào trong tay cảnh sát, bang Thanh Nghĩa sẽ bị

dính líu, Lý bồi cổ cũng là không trốn thoát liên quan.

Cho nên, tôi đã giữ thẻ nhớ (hard disk) lại xóa hết dữ liệu bên trong,

cũng lừa gạt Lưu Phái nói là bởi vì nước vào mà hư.

Nhưng là. . . . . . Làm sao lại như vậy?

"Tôi đã phục hồi dữ liệu rồi, mặc dù mất một ít thời gian, nhưng rất

đáng không phải sao?" Bạch Triển Cơ dễ dàng nhìn ra nghi vấn của tôi.

Đầu óc của tôi đối với hắn mà nói, giống như là mở một quyển sách ra,

tất cả tư tưởng cũng không có chỗ che giấu.

"Rời xa Lưu Phái, nếu không, tôi sẽ giao hết tài liệu ra, tất nhiên, chắc là

cô cũng không muốn thấy hai anh em nhà họ Lý phải vào tù." Đây là tối
hậu thư cuối cùng hắn đưa ra.