Sau khi buông môi nhau ra, hai bên gò má của chúng tôi đều vì thiếu
không khí mà ửng hồng.
Ẩn ẩn màu đỏ lại khơi lên cái đôi mắt vẫn còn sót lại tình cảm mảnh liệt
-- đây là điều chúng tôi nhìn thấy ở đôi bên.
Lý Lý Cát thở phì phò, cái mũi xinh xắn hơi phập phồng, trước sau anh
vẫn tập trung nhìn thẳng vào mắt tôi.
Tôi hiểu được, anh sẽ nói ra suy nghĩ của mình, tôi lẳng lặng chờ đợi.
Sau cùng, anh mở miệng: "Lúc ấy, anh tận mắt em bị ảnh hưởng trong
vụ nổ đó mà rơi xuống biển."
Giọng nói của anh như quay ngược thời gian trở về hoàn cảnh lúc đó
mang theo sự dằng dặc, trong đó vẫn còn sự sợ hãi đau thương không hề
suy giảm.
"Giây phút đó, anh cảm giác được một loại khó thở mà chưa bao giờ gặp
, giống như có một đôi tay to lớn mạnh mẽ xé rách đi một nữa trái tim anh,
làm cho cả người phát run lên."
"Anh muốn lao đến, nhưng những người đó ngăn anh lại, anh không lao
qua được, sau đó, có rất nhiều bom rớt xuống, biến cả chiếc thuyền biến
thành địa ngục, nơi nới đều là bụi mù, mảnh nhỏ, máu tươi, chỗ nào cũng
hỗn loạn . Quan trọng nhất là, em đã biến mất ở trên mặt biển."
"Anh cố gắng nói với chính mình, nói rằng là em sẽ không chết, tuyệt
đối sẽ không chết, bởi vì em chính là Bất Hoan, so với đàn ông Bất Hoàn
còn mạnh mẽ hơn."
"Mẹ kiếp cái ý nghĩ trấn an chính mình để tiếp tục duy trì, thông qua các
loại phương tiện ma tìm kiếm tăm tích từ nơi mà em rơi xuống."