KHÔNG THỊT KHÔNG VUI - Trang 564

Trời đất như đảo ngược với nhau, toàn thân Lý Lý Cát cứng ngắc, anh

cắn chặt hàm răng, hai tay nắm chặt lại.

Lúc anh sắp bị lăng nhục thì tôi đã nắm lấy bàn tay tà ác kia.

Lý Lý Cát thở phào nhẹ nhõm, dùng ánh mắt vui mừng nhìn về phía tôi.

Mà bà cô kia thì há to miệng ra, hướng về phía tôi gầm thét: “Tôi nộp

thịt rồi sao không cho tôi làm ăn chứ, nhìn tôi dễ bắt nạt lắm phải không?”

Bà ta đã phun nước miếng đầy mặt tôi chỉ với một câu nói.

Tôi bình tĩnh chùi đi nước miếng được tặng kèm miễn phí, sau đó nhìn

bà ta nói: “Vì phần thịt kia chỉ có 9,2 cân.”

Bà cô kia hít một hơi thật sâu, quay người đi, lấy một miếng thịt lớn từ

trong giỏ đem đến trước mặt tôi.

Tôi lập tức tươi cười, bận rộn thu gom thịt: “Mời bà sờ đi.”

Lý Lý Cát tuyệt vọng, nhắm chặt hai mắt lại một lần nữa.

Trời đất rộng lớn, cỏ hoang mộc cao đến đầu gối, che lấp bao phủ cả

những ngôi mộ lẻ loi.

Dần dần, tôi đem chuyện bán thịt này làm kế sinh nhay cả đời, cũng tạo

nên quy tắc cho nó.

Ngực thì cũng không có bao nhiêu tiền, một cân thịt thì có thể sờ rồi.

Nhưng cái mông thì hơi mắc, hội viên sơ cấp sờ một cái thì phải nộp 6

cân thịt, hội viên cao cấp thì 3 cân. (P/S: từ hội viên sơ cấp lên hội viên cao
cấp thì phải nộp 30 cân thịt.)