Một tòa biệt thự mang phong cách cổ điển rất tao nhã, hành rào sắt bao
quanh cả một bãi cỏ cùng với vườn hoa rộng lớn, đủ loại hoa hồng mà dì
Bích yêu thích nhất.
Chính là nơi này rồi.
Giờ phút này, tôi cần sự trợ giúp của dì Bích, cần nhất chính là hoàn
cảnh tốt và thức ăn dinh dưỡng tốt nhất để dưỡng thương.
Cho nên tôi đến nơi này.
Tôi oai phong hùng dũng khí phách hiên ngang mà chuẩn bị đi vào căn
biệt thự, nhưng lại bị hai vệ sĩ áo đen đứng trước cửa lớn ngăn cản: "Cô
muốn đi đâu?"
"Tìm tên mặt lạnh, không, tôi tìm Mara." Tôi nói.
Người áo đen bên trái đưa mắt đánh giá tôi từ trên xuống dưới, đi qua
mở miệng nói: "Gần đây Mara tiên sinh bận rộn nhiều việc, đã đưa ra chỉ
thị, không muốn gặp người lạ."
Kỳ thật tôi cũng hay xem tivi, biết may người canh cửa luôn cần tìm
thêm thu nhập.
Cho nên, tôi đưa cho bọn họ một phần tặng phẩm, cười nói: "Thật ra, tôi
quả thật là người của tên mặt lạnh, không là bạn cũ của Mara, làm phiền các
anh sắp xếp dùm."
Bọn họ nhìn phần tặng phẩm này, hai tên canh cửa hít sâu một hơi, gằng
giọng hỏi thăm: "Đây là món đồ gì?"
"Đây là máu tươi còn mới không bị ô nhiễm, chỉ mới được rút ra vào
sáng nay." Tôi tiếp tục cười xả giao nói: "Chỉ là chút thành ý, các anh đừng
từ chối."