đem cả suy nghĩ của chính mình cũng giao cho anh ta.
Bởi vì đó là chuyện tình kinh khủng nhất thế giới.
Kim Cơ mang theo ánh mắt không chút kiên nhẫn nhìn tôi ..., nói: "Sao
đột nhiên cô lại nói như thế, cô thắng rồi, anh ấy yêu cô."
Mười ngón tay tôi đan vào nhau, dần dần gia tăng sức thêm, các ngón
tay giống như hình cụ dùng để kem tay vậy, không biết tại sao, từ nhỏ tôi đã
rất thích động tác này, cảm nhận sự gia tăng của nhịp tim, có thể làm cho
mình bình tĩnh hơn.
"Anh ta yêu tôi? . . . . . . . . Nếu như anh ta yêu tôi, cũng không mang tôi
cho người khắc. Tôi từng có vô sô lần đứng mặt anh ta nói tôi yêu anh ta,
nhưng mà không có bất kỳ một sự đạp lại nào, cô hiểu được cảm giác này
không? Từ lúc bốn tuổi, tôi đã bắt đâu thích anh ta, liên tục nói cho anh ta
biết, chỉ cần anh ta nói ra câu nói kia, tôi sẵn lòng ở lại bên cạnh anh ta, tôi
có thể làm bất cứ chuyện gì, nhưng câu trả lời của anh ta là: anh ta không
thể yêu, không dám yêu, cuối cùng, anh ta tùy ý mang tôi cho một người
đàn ông khác. Kết quả như vậy, chính là điều cô ngưỡng mộ sao?"
Trong mắt cô ta thoáng hiện lên vẻ kinh ngạc: "Cô nói, bây giờ cô là
người phụ nữ của người đàn ông khác?"
"Tôi phải phải là người phụ nữ của bất kỳ kẻ nào cả?" Tôi nói: "Tôi là
người phụ nữ của chính mình."
Sau khi nói xong tôi tự cảm thấy thật tự hào, hào quang rạng rỡ tự vẽ lên
thành một bức tranh, tạo ra một ngôi sao sáng chói.
Ừ, những lời này có trình độ triết lý đến mức không giống như Hà Bất
Hoan tôi có thể nói ra được.