KHÔNG THỊT KHÔNG VUI - Trang 702

"Nhưng em không thể quên anh ấy, chuyện này từ lúc chúng em chia tay

em đã hiểu rất rõ, đời này em không thể nào quên anh ấy. Vì anh ấy đã từng
tồn tại, đã từng xuất hiện trong cuộc đời em, vì anh ấy đã cho em rất nhiều
kỷ niệm đẹp, còn vì anh ấy đã yêu em rất rất nhiều."

"Em biết mình rất ích kỷ, đi với anh mà trong lòng vẫn còn người đàn

ông khác, nhưng Lý Lý Cát, đây chính là em, đây chính là Bất Hoan, một
khi em yêu ai, em sẽ dùng tính mạng khắc tên người đó, sẽ không bao giờ
quên, em không phải người yêu bằng cả sinh mạng mình. Nhưng nếu có
một ngày, chúng ta chia xa thì bất luận em ở bên ai cũng sẽ nhớ đến anh."

Nghe vậy, Lý Lý Cát bắt lấy tay tôi đang đặt trên cằm anh, nắm thật

chặt: "Chúng ta sẽ không chia xa."

Đùn vậy, đây cũng là tôi mong .

Tôi nói tiếp: "Lý Lý Cát, anh và anh ấy đều là người em yêu, đừng bắt

em phải so sanh, ép em nói ra trong lòng em ai quan trọng hơn, em không
thể nói được, bởi vì hai người không giống nhau. Giống như khi em nhớ
anh ấy sẽ nhớ đến sự dịu dàng của anh ấy, khi em nhìn anh thì em yêu sự
nhiệt tình cố chấp của anh. Địa vị của anh và anh ấy trong lòng em khác
nhau… Nhưng quan trọng nhất chính là, bây giờ, em đang ở bên cạnh anh,
là anh đấy, Lý Lý Cát."

Những lời này của tôi đều là thật.

Tôi không muốn lừa dối Lý Lý Cát rằng mình đã quên Cảnh Lưu Phái,

nói dối như vậy cũng không phải mong muốn của Lý Lý Cát.

Cảnh Lưu Phái xuất hiện trong cuộc đời tôi, đây là sự thật không thể

thay đổi, anh để lại tổn thương, nhưng lại càng nhiều kỷ niệm vui vẻ, tràn
đầy hi vọng hơn.

Quên anh đồng nghĩa với việc đem tất cả những điều tốt đẹp kia xóa đi.