Cái cáng súng này không thuận tay bằng cục gạch, đập hai cái hắn mới
ngất đi.
Giải quyết hắn xong, bác sĩ con vịt tiếp tục kéo tôi chạy trốn.
Bất quá lần này, xem như may mắn, đoán đúng đường --- nơi chúng tôi
chạy tới chính là cái trấn nhỏ kia.
Trời đang đổ mưa to, quần áo và tóc tai cả người chúng ôi đều ướt đẫm,
nhưng tôi rất vui mừng, vui đến không nói nên lời.
Bác sĩ con vịt muốn cùng tôi đến cửa sau hộp đêm lấy cục gạch của tôi.
Nhưng đôi mắt nhìn vàng của hắn hiện lên đầy vẻ tham lam, giống như
tôi nhìn thấy một người đàn ông đẹp trai khỏa thân vậy.
"Đây là đồ thật sao." Hắn vươn móng vuốt ra không ngừng vuốt ve cục
gạch.