Bây giờ mới biết được cái biệt danh của Hà Truân, quả nhiên nghe
không bằng thấy.
Cối xay thịt, cối xay thịt vô địch! ! !
"Súng trong tay tôi chỉ vài chục viên, nếu như cô vẫn còn chưa xuống,
thì chẳng còn đơn giản như vậy nữa đâu." Giọng nói không cảm xúc của Hà
Truân lại vang lên lần nữa.
Ừ, trận mưa đạn vừa rồi còn nói là đơn giản, lần này chắc hắn sẽ mang
hỏa tiễn đến bắn tôi.
"Một, hai, ba. . . . ." Hà Truân không hề suy nghĩ liền đếm, xem như
không phải đang lấy súng bắn vào da thịt, mà nư đang chơi một trò chơi ăn
cơm nho nhỏ.
Vị đại ca này mới gọi là lòng dạ sắc đá nè! ! !
Tôi thề, nếu sau này Hà Bất Hoan tôi phất lên, nhất định sẽ trói đứng
hắn lại lập lại chuyện y như ngày hôm nay, lấy súng tự động bắn về phía
hắn, hơn nữa còn đặc biệt nhắm vào bộ phận quan trọng của hắn, chúng ta
thi xem ai sẽ ác độc hơn ai! ! !
"Bảy, tám ,chín. . ." Hà Truân tiếp tục trò chơi của hắn.
Ai cũng không muốn biến thành con chuột cho người khác chơi, Hà Bất
Hoan tôi cũng thế.
Đời người sống chết chẳng quan trọng, lòng bất khuất mới làm nên lịch
sử.
Tôi không trốn tránh nữa, đứng thẳng người dậy, nhìn thẳng về phía hắn.
Ở trước nhiều ánh đèn pha, tôi ưỡng bộ ngực cup D lên, hất cầm kiêu
ngạo, dũng cảm nhìn thẳng đến cây súng trong tay hắn. . . lực sát thương