KHÔNG THỊT KHÔNG VUI - Trang 930

Phần phía dưới cơ thể tôi đã trống trơn.

Điều này cũng không tính là gì, dù sao ở trước mắt anh ta, tôi không

phải khỏa thân một hai lần, phải liều mạng mà làm theo, tiếp đó, bàn tay to
của anh ta lại theo khe mông của tôi trượt xuống phía dưới, hướng về đóa
hoa duy nhất trên thế gian mà tới.

Ngay lập tức, trong lòng một hồi chuông cảnh báo mãnh liệt vang lên,

hoa cúc tươi mới, non mềm của nhà tôi đang gặp nguy hiểm!!!

Thật may là phản ứng nhanh, xoay tròn 90 độ, tôi thành công đem cái

mông đặt ở trên nệm.

Muốn cướp thánh vật của giáo phái chúng tôi?Trừ phi anh ta đem nhấc

cả tôi với chiếc giường lên.

Nhưng tôi lại đánh giá Hà Truân quá thấp, người ta nói mục đích căn

bản không ở đây, bởi vì sau khi tôi làm ra một ít động tác anh ta lập tức
nhận ra, giọng nói khàn khàn vang lên bên tai tôi: “Thế nào? Không tiếp tục
giả vờ ngủ nữa hả?”

Kẻ trộm giỏi là kẻ mạnh nhất mà, thì ra ngay từ đầu Hà Truân đại nhân

đã biết rồi.

Rất tốt, tôi không sao vui mừng nổi. Rốt cuộc, tôi lại bị đùa giỡn một

cách triệt để như vậy.

Chuyện này làm cho ý định chạy trốn của tôi càng thêm mãnh liệt.

Phải biết quý trọng mạng sống của mình, cách Hà Truân càng xa càng

tốt.

Mặc dù, trong lòng đối với Hà Truân là vừa hận vừa sợ nhưng ngoài mặt

vẫn phải giả vờ bình tĩnh, không có việc gì.