KHU VƯỜN GIỮA HAI KHUNG CỬA SỔ - Trang 217

"Em hiểu vậy thì tốt." Tú lấy hộp khăn giấy ở bàn đưa cho Hằng.

"Hồi nãy bạn Phương đó có hỏi em, rằng em có thấy tình cảm của Tú

dành cho Nhi không, hay là em cố tình không thấy. Câu trả lời là, tuy em có
thấy nhưng trong đầu vẫn cứ ảo tưởng nuôi hy vọng rằng những điều em
thấy không phải là sự thật. Té một cú đau rồi mới có thể tỉnh." Hằng cười
trừ. "Tú yên tâm, ngày mai em sẽ đi."

"Vẫn chưa đến 2 tuần, em cứ ở đi."

"Em dự định mua vé đi du lịch vòng quanh Việt Nam rồi quay về. Đi du

lịch cho khuây khoả. Bây giờ em sẽ mua vé đi ngày mai luôn, để kịp thời
gian."

Tú gật đầu, lòng nhẹ đi được một chút. Ít ra trong một ngày hỗn loạn

như thế này, một chuyện đã có thể khép lại. Tú nhìn đồng hồ, đã gần 1 giờ
rưỡi. Không biết bây giờ ở bên kia, Nhi đang thế nào.

Hằng mệt mỏi đi lên phòng Tú ngủ, còn Tú tuy đã hết bệnh nhưng vẫn

vào phòng của mẹ nằm. Đêm nay Tú thật sự muốn ngủ với mẹ. Nhẹ nhàng
mở cửa rồi đóng lại, Tú mò lên giường nằm cạnh mẹ. Có rất nhiều điều Tú
muốn nói với mẹ, nhưng Tú không biết khi mở lời thì phản ứng của mẹ sẽ
như thế nào? Con người ta luôn sợ nói những bí mật của mình cho người
khác biết, vì sợ sẽ nhận được phản ứng không như mình mong muốn. Liệu
khi mẹ biết, mẹ có phản ứng như bà ngoại, anh hai, và chị Tâm hay không?
Hay là mẹ sẽ phản ứng như Phương lúc đầu? Nếu như mẹ phản ứng giống
mẹ Nhi, thì biết phải làm sao?

Tú nằm lau những giọt nước mắt chảy từ lúc nào không hay. Nghĩ đến

Nhi càng làm Tú thấy đau lòng. Vì sao thật khó để tất cả mọi người trong
xã hội này hiểu tình yêu chỉ đơn giản là tình yêu? Lúc trước Tú đã đấu tranh
với chính bản thân mình nhiều lắm rồi, qua được giai đoạn đó, bây giờ lại là
đấu tranh với xã hội. Đến lúc nào thì mới có thể có được sự cảm thông của

Liên Kết Chia Sẽ

** Đây là liên kết chia sẻ bới cộng đồng người dùng, chúng tôi không chịu trách nhiệm gì về nội dung của các thông tin này. Nếu có liên kết nào không phù hợp xin hãy báo cho admin.