KHUYNH TẪN THIÊN HẠ LOẠN THẾ PHỒN HOA - Trang 1112

“Không nói cho y biết, chẳng phải tất cả những việc ngài vì y mà làm

thành ra uổng công vô ích sao? Y sẽ không cảm kích ngài, thậm chí càng
không nhớ đến ngài. Cho dù là vậy, ngài vẫn muốn giấu y ư?”

“Đúng vậy, khẩn cầu người.”

Nhịn không được hỏi: “Ngài làm như thế, có đáng giá không?”

Nam nhân ấy đã đáp lại thế này: “Không có cái gì đáng giá hay không

đáng giá, chỉ có nguyện ý hay không nguyện ý thôi.”

Suy nghĩ miên man đến đó, Dư Nhật không khỏi thở dài đánh thượt: hai

tên nhóc ngốc nghếch ngoan cố không hiểu chuyện!

Lúc này, thừa biết Phương Quân Càn còn đang trốn ở bên ngoài nghe

ngóng tình hình… Bách thảo thần y chợt nảy ra một ý.

“Trong lúc chữa trị, xin phiền Vô Song công tử bịt hai mắt lại.”

Tiếu Khuynh Vũ nhíu mày: “Tiếu mỗ cũng biết sơ qua y thuật, chưa từng

nghe chữa chân lại phải che mắt.”

Dư Nhật mặt không biểu cảm: “Đây là môn quy Dư gia, để phòng ngoại

nhân học lén y thuật của Dư gia, phàm người của Dư gia hành y bên ngoài,
bệnh nhân đều không được nhìn thấy.”

Vô Song công tử: “…”

Người dưới mái hiên, sao có thể không cúi đầu.

“Ngươi đi theo ta!” – Dư Nhật kéo Phương Quân Càn đang đứng ngây ra

ở bên ngoài, đưa vào trong phòng.

Bên trong phòng, Tiếu Khuynh Vũ người vận bạch y đơn giản mà thanh

quý, tựa ánh trăng nhàn nhạt rọi tuyết trắng lung linh, đoan nhiên tĩnh tọa