Thiếu nữ quay đầu lại, thoáng liếc thấy một tên hành khất quần áo rách
rưới đang trợn trừng mắt nhìn chằm chằm vị bạch y công tử cao hoa thanh
quý đang khoan thai bước đi. Cô bất giác rùng mình, thái độ của tên ăn mày
này quá sức dọa người, giống như gã ta đối với vị công tử kia có thâm thù
đại hận gì đó vô cùng nghiêm trọng.
“Sao lại thế được… Sao lại thế được…” – Tên hành khất lẩm bẩm một
mình, hệt như kẻ điên lảm nhảm.
Kẻ ăn mày cùng đường mạt lộ, lang thang không chốn dung thân kia
không ai khác, chính là Thái tử Đại Khánh ngày nào, Phương Giản Huệ!
Lại nói, ngày hôm đó đại quân Liêu Minh công chiếm Luân Thuần quận,
Thái tử Phương Giản Huệ nhân lúc hỗn loạn vội vàng bỏ trốn, trong khi
binh hoang mã loạn ai cũng chỉ lo bảo toàn cho chính mình, nào có ai rỗi
rãi để ý hành tung của gã.
Do vội vã tẩu thoát, trên người không kịp mang theo đồng nào, gã phải
sống nhờ vào mấy đồng bố thí của người qua kẻ lại. Nói ra cũng thấy kỳ
quái, chẳng biết có phải nhân phẩm bạo phát hay không mà Bát Phương
quân trùng điệp phong tỏa lại không để ý tới việc lùng bắt kẻ thất thế cô
thân Phương Giản Huệ.
Vì vậy, con cá lọt lưới Phương Giản Huệ kia cứ thảnh thơi ăn mày sống
tạm, lê la khắp chốn, một đường thẳng đến nơi dân cư đông đúc, giàu có
dồi dào, Hoàng đô Đại Khuynh.
Mà, hiện tại, Phương Giản Huệ quả thực không dám tin vào con mắt
đang trừng lớn sắp lồi ra của mình nữa!
Nhưng mà kẻ đó… Chính xác, không hề sai, chính là Tiếu Khuynh Vũ!
Tuy rằng bản thân chưa bao giờ muốn thừa nhận, nhưng dung nhan bình
đạm thanh tĩnh chẳng chút bụi trần đó, tác phong tư thái ung dung không ai
sánh nổi đó, khiến cho ai đứng bên cạnh cũng phải ảm đạm thất sắc.