KHUYNH TẪN THIÊN HẠ LOẠN THẾ PHỒN HOA - Trang 1288

Dư Nhật đăm chiêu nhìn vị công tử áo trắng thanh quý không chút tỳ vết

trước mắt, vẫn là đôi ngươi sáng trong như ngọc, kiên định vững vàng, mà
cũng thoáng len lỏi một tia cô độc tịch liêu.

Trong ngực tự nhiên giăng ngập cảm giác đau lòng bất nhẫn, Dư Nhật

thở dài một hơi, lắc lắc đầu: “Công tử từ nay trở đi, e rằng không thể đứng
lên được nữa…”

“Khốn kiếp!”

Hoàn Vũ đế xông đến túm lấy cổ áo của ông lôi xềnh xệch, mắt vằn lên

đỏ quạch như hai hòn lửa, “Trẫm gọi ngươi đến là để nói những lời xúi
quẩy đó phải không hả?”

Dư Nhật cảm thấy cổ mình sắp sửa gãy lìa ra đến nơi, hơi thở đứt quãng,

cố gắng hớp hớp không khí: “Bệ hạ… cho… cho dù có… giết chết Dư
Nhật… Hai chân của công tử cũng… cũng không…”

Đôi má tái nhợt của Tiếu Khuynh Vũ thoáng ẩn thoáng hiện một vẻ cô

tịch thê lương không dễ gì nhận thấy: “Bệ hạ đừng làm khó Dư thần y,
chuyện của Tiếu mỗ bản thân Tiếu mỗ vốn hiểu rất rõ… Dư thần y chỉ là
nói thẳng ra thành lời mà thôi.”

Rèm mi dài cong vút xinh đẹp khẽ run rẩy, nhưng ngữ khí vẫn tuyệt đối

bình tĩnh, thản nhiên.

Mắt không thể thấy, không có nghĩa là không thể nhìn thẳng vào sự thật.

“Đừng nói nhảm.” – Hoàn Vũ đế trừng mắt, đôi ngươi đen thẳm lóe sáng

như hàn tinh, “Nhất định phải có cách, nhất định!”

Phi ngựa đăng sơn, kề vai nhìn thiên hạ, hết thảy những điều đó, đừng để

chỉ tồn tại trong ký ức của nhau!