“Đại ca???”
“Ân??? Vân nhi, có việc gì vậy???”
Vân Khuynh nhíu lại lông mày, mím mím môi, có chút không vui:
“Đại ca đang đờ ra, hẳn là đại ca có chuyện gì gạt ta mới đúng. Đại ca
ngươi thành thật nói cho ta biết, ngươi có phải là sinh bệnh hay không, vì
sao lão quản gia lại tự mình đến giục ngươi đi nghỉ???”
“Ta...”
Tần Vô Phong còn chưa kịp giải thích, liền bị Vân Khuynh cắt đứt:
“Đại ca, ta biết ta hiện tại có hài tử, cần người chăm sóc, thế nhưng,
ngươi cũng không thể đem toàn bộ tâm tư đặt trên người ta, ngươi cũng
phải chăm sóc cho mình mới đúng.
Nếu như đại ca bởi vì chăm sóc ta mà ngã bệnh, ta sẽ rất áy náy.”
Tần Vô Phong nghe xong Vân Khuynh nói, cảm thấy trong lòng ấm áp,
nhịn không được cong lên khóe miệng một nụ cười nhợt nhạt, hắn vươn tay
vuốt mái tóc dài của Vân Khuynh:
“Vân nhi ngốc, ngươi không phải không biết đại ca có bao nhiêu lợi hại,
ta sao có thể bị bệnh, đừng nghĩ bậy.”
“Vậy lão quản gia tới là...”
Tần Vô Phong hiển nhiên không muốn nói đến đề tài này, hắn nhíu mày:
“Vân nhi, Hồng thúc hắn không phải không thích ngươi, chỉ là hắn sống
nhiều năm như vậy, có chút khó có thể tiếp thu Vô Song thú một người
nam tử...