KINH THỦ LĂNG NGHIÊM - Trang 193

193

- Thật đƣợc nhƣ nhƣ, mƣời phƣơng không ngăn ngại; gọi là Vô

phƣợc giải thoát hồi hƣớng.

- Tính đức viên mãn thành tựu, lƣợng của Pháp giới diệt; gọi là Pháp

giới vô lƣợng hồi hƣớng.


Chi 6. Tứ gia hạnh.

A Nan, thiện nam tử đó, tu hết 41 tâm thanh tịnh ấy rồi, thì lại thành tựu
bốn thứ gia hạnh diệu viên:

- Tức lấy Phật giác, dùng làm tâm mình, nhƣ ra nhƣng chƣa ra, ví

nhƣ dùi cây để cho ra lửa mà đốt cái cây; gọi là Noãn địa.

- Lại lấy tâm mình, thành chỗ đứng của Phật, hình nhƣ nƣơng,

nhƣng không phải nƣơng, ví nhƣ ngƣời lên chóp núi cao, thân đã
vào hƣ không, nhƣng ở dƣới còn chút ngăn ngại; gọi là Đỉnh địa.

- Tâm và Phật là đồng, khéo đƣợc trung đạo, ví nhƣ ngƣời biết nhịn,

không phải ôm vào, nhƣng cũng không phải phát ra; gọi là Nhẫn
địa.

- Số lƣợng đều tiêu diệt, mê, giác và trung đạo, cả hai đều không có

gì; gọi là Thế đệ nhất địa.


Chi 7. Thập địa

- A Nan, thiện nam tử đó thông suốt đúng đắn đạo Đại bồ đề, chỗ

giác ngộ thông với Nhƣ Lai, cùng tột cảnh giới của Phật; gọi là
Hoan hỉ địa.

- Tính khác nhập với đồng, tính đồng cũng diệt; gọi là Ly cấu địa.

- Thanh tịnh cùng tột, sáng suốt sinh ra; gọi là Phát quang địa.

- Sáng suốt tột, giác viên mãn; gọi là Diệm tuệ địa.