Quả nhiên, các công ty khác đều cực kỳ bất mãn với cách làm của
Thường Thanh, có rất nhiều người nói anh ta đang làm thị trường nhà đất
hỗn loạn. Họ định liên kết lại đối phó với chiêu bán nhà giá thấp của
Thường Thanh.
Thường Thanh ỷ vào mình mặt dày, nhe răng cười với các lão đại bất
động sản khác: không hạ giá cũng được, các ông góp tiền lại giúp tôi vượt
qua cửa ải khó này đi. Đến lúc ấy thì bất cứ giá nào, tôi cũng sẽ coi chỗ nhà
này như Nhà Trắng ý, đảm bảo bán giá cao hơn trời.
Mấy ông chủ kia, ngoại trừ mắng to Thường Thanh không biết xấu hổ ra
thì cũng chả có cách nào khác.
Nhưng mấy ông chủ kinh doanh trung tâm thương mại lại liên kết với
nhau giảm tiền thuê, vì thế rất nhiều nhà buôn của trung tâm thương mại
Trường Hưng đều đổi chỗ. Trung tâm thương mại to như vậy mà ngày càng
vắng vẻ.
Bán phòng đã mua ra chỉ là uống rượu độc giải khát mà thôi. Khoản nợ
ngân hàng vẫn không thể bù vào được. Mấy nhà cung cấp vật liệu cũng tìm
tới cửa, đòi tiền mua chịu. Người dẫn đầu đám đòi nợ lại chính là Cao Minh
Dương của xưởng thép.
“Lão Thường à, đừng trách anh em không có tình có nghĩa, thật sự là
công ty của cậu giờ bấp bênh lắm, giao tình riêng giữa chúng ta với việc
làm ăn cũng không thể nhập làm một. Cậu trả tiền thép lúc trước đi!”
Trong lòng Thường Thanh sáng như gương, đây rõ ràng là có người xúi
giục sau lưng.
Thuyền trưởng sa sút tinh thần này đã mở một con đường khiến thuyền
lớn mắc cạn hoàn toàn rồi.
—