KÍNH VẠN HOA - Trang 1026

trồi lên và bắt đầu nở rộ! Quý ròm nôn nao

nhủ bụng và bặm môi cầm lên cây viết sau

khi đóng cửa phòng đâu đó cẩn thận.

Bài thơ thứ ba hẳn nhiên phải viết bằng thể thơ... thứ ba. Quý ròm đã làm thơ hai chữ, thơ sáu chữ và tám chữ và đã nhận lãnh "hậu quả đau thương" do
chúng mang lại. Bây giờ Quý ròm quyết tâm thay đổi số phận bằng cách thay đổi thể thơ. Nó không thể để vận xui cứ bám mãi theo mình.

Khi nãy Quý ròm lẻn vào phòng anh Vũ.

Lục lọi một hồi, nó mừng húm khi vớ được

cuốn "T ục ngữ ca dao dân ca Việt Nam" dày

cộm, liền rón rén ôm về phòng mình. Bây

giờ, nó giở cuốn sách ra để trước mặt, chúi

mũi tham khảo.

Cuốn sách toàn những thơ là thơ, không lèo tèo ít ỏi như trong sách giáo khoa. Sau dăm phút mày mò, Quý ròm tìm thấy một bài viết theo thể thơ bốn chữ.
Nó tròn mắt đọc:

Khăn thương nhớ ai Khăn rơi xuống đất Khăn thương nhớ ai Khăn vắt trên vai Khăn thương nhớ ai Khăn chùi nước mắt

Đèn thương nhớ ai

Mà đèn không tắt Mắt thương nhớ ai Mắt không ngủ yên...

Bài thơ làm Quý ròm ngây ngất. T hơ bốn chữ thật ra âm điệu cũng gần giống như thơ hai chữ đọc liền câu, Quý ròm tin rằng mình thừa sức làm. Đó là chưa
kể thể thơ này Quý ròm đã từng làm qua một lần khi "sáng tác" bài "Con mả con ma - Mày đà có vợ..." dạo nó về chơi quê T iểu Long. Nhưng Quý ròm tự
biết đó không phải là thơ. Nó chỉ nhại theo các bài vè kiểu như "Nghe vẻ nghe ve - Nghe vè đánh bạc..." để soạn tạm cho thằng Lượm làm thần chú trừ tà ma
thôi. Còn thơ chính hiệu như bài "Khăn thương nhớ ai" thì lại khác. Hình ảnh và âm hưởng của bài thơ thứ thiệt này khiến ngay

cả "trái tim khô khan" của Quý ròm cũng

phải lâng lâng xao xuyến. Là nhà toán học

bẩm sinh, Quý ròm chỉ quen phân tích

những gì chính xác, cụ thể, còn cái tâm