KÍNH VẠN HOA - Trang 2770

T rong nháy mắt, một bữa ăn tươm tất đã được bày ra. Ở giữa rừng, một bữa ăn như thế là thịnh soạn lắm.

Nói cho đúng ra, chỉ có thằng Mạnh là thưởng thức đầy đủ hương vị của bữa ăn. T iểu Long, Quý ròm và nhỏ Hạnh, lòng đứa nào cũng đầy tâm sự nên chẳng
thấy ngon miệng chút nào.

Nhỏ Hạnh càng thêm rối khi vừa buông đũa, Quý ròm đã kéo nó ra một chồ, nói khẽ:

- T hực phẩm chỉ còn ăn được một bữa nữa thôi. Nhín lắm thì còn thêm được sáng mai.

- Sao lại thế được? - Nhỏ Hạnh tròn xoe mắt - Quý có nhầm không đó? Hạnh nhớ là tụi mình

đem theo thực phẩm đủ dùng cho ba, bốn ngày mà.

- Lẽ ra là vậy! - Quý ròm gãi đầu - Nhưng lúc ở bờ sông, tôi thấy nặng quá nên chuyển hơn phân nửa qua ba lô của anh T hành rồi. Ai ngờ...

Ðối với nhỏ Hạnh, lời thú nhận của Quý ròm chẳng khác nào sét đánh ngang tai.

T ừ khi phát hiện ra cả bọn lạc đường, nhỏ Hạnh rất lo nhưng dù sao nó vẫn còn yên tâm về số thực phẩm dự trữ. Nó tin rằng thế nào nhóm Mèo Rừng cũng
sẽ tìm ra tụi nó trước khi số thực phẩm kia kịp cạn hết. Bằng không, tụi nó cũng có thể cầm cự được vài ngày để tìm đường thoát ra khỏi cánh rừng dày đặc
này.

Bây giờ thì nhỏ Hạnh hiểu rằng hy vọng của cả bọn đang trở nên mong manh hơn bao giờ hết. Nó điếng người nhìn Quý ròm một lúc rồi khẽ mấp máy môi:

- Ðừng cho thằng Mạnh biết tin này!

Quý ròm lặng lẽ gật đầu. Nó cũng hiểu không nên làm cho Mạnh hoang mang, sợ hãi. Ðiều đó chỉ có hại cho thằng oắt, và cho cả bọn.

- T hế còn T iểu Long? - Quý ròm liếm môi hỏi.

- T ất nhiên T iểu Long phải biết. Rồi ba đứa mình cùng nghĩ cách.

T rước khi quay lại chỗ gốc cây, như để trấn an

Quý ròm, nhỏ Hạnh vụt nói:

- Quý cũng đừng lo lắng thái quá! Cơ thể chúng ta chỉ có thể nhịn khát ba ngày nhưng nhịn đói được tới ba tuần cơ!

Bây giờ, ngồi ngắm các bạn đang trằn trọc trên tấm vải bạt, nhỏ Hạnh cảm thấy mọi chuyện tưởng chừng đã diễn ra trong một thời gian dài, mặc dù chỉ mới
có một buổi sáng trôi qua.

Nhỏ Hạnh nhớ lại mọi diễn biến, thấy Quý

ròm có vẻ nhu là nguyên nhân cúa mọi rắc rối mà tụi nó đang gặp phải, nhưng nó cũng thấy phần lỗi của nó ở trong đó. Ừ, phải chi hỗi sáng mình đừng lơ