KÍNH VẠN HOA - Trang 2792

- T rời đất, đơn giản thế mà em cũng không nghĩ ra!

Rồi nhận thấy nói như vậy chẳng khác nào tự nhận là mình quá xá kém cỏi, nó vội vã thêm:

- T hực ra thì khi nãy em cũng nghi nghi.

Nhỏ Hạnh cười thầm trong bụng nhưng ngoài miệng vẫn nói xuôi theo cho thằng oắt phấn khởi:

- Ừ, nếu chị không nói thì sớm muộn gì em cũng đoán ra.

- T ất nhiên rồi! - Mạnh tán thành ngay - Gì chứ tài đoán thì em...

Nhưng Quý ròm không để Mạnh ba hoa hết

câu. Chả biết nó lại gần hai chị em từ lúc nào mà tiếng nó đã sát bên tai:

- Ðoán ra cái gì thế hở mày?

- Ờ, ờ... - Mạnh giật bắn, ấp úng - Ý em muốn nói là... là... ngay từ khi nghe mùi thơm em đã đoán ra là... là thịt người rồi!

- Mày chỉ giỏi xạo! - Quý ròm hừ mũi, rồi nó giúi vào tay nhỏ Hạnh và Mạnh mỗi người một nắm xôi - T hôi, ăn đi này!

Bây giờ nhỏ Hạnh và Mạnh mới nhớ là cả bọn chưa ăn tối. Mạnh là đứa háu đói, lại mới nôn thốc nôn tháo, nên bao tử đang rỗng tuếch rỗng toác. Gặp lúc
khác, nó đã đưa ngay nắm xôi lên miệng rồi. Nhưng lúc này, cảnh tượng rùng rợn mà nó vừa chứng kiến còn đang lởn vởn trong đầu nên nó đẩy tay Quý ròm
ra:

- Em không ăn đâu!

- Sao lại không ăn? - Quý ròm nhăn nhó - Phải

ăn để lấy lại sức chứ!

- Nhưng bây giờ em ăn không vô! - Mạnh nói như van vi - Anh lấy cho em một miếng nước đi!

Quý ròm không nài ép nữa, nó biết nó ép thằng Mạnh nuốt cục xôi vào thế nào thằng nhóc cũng ói ra. Mà như vậy thì lãng phí quá, trong khi đồ ăn đem theo
đang cạn dần.

Quý ròm quay lại chỗ tấm bạt dưới gốc cây, mò mẫm tìm bi-đông nước của mình. Bi-đông nước của T iểu Long khi nãy đã dốc sạch, chỉ có nó và nhỏ Hạnh là
còn trữ ít nước.

Quý ròm đưa bi-đông cho Mạnh, dặn:

- Uống vừa vừa thôi nha mày!