Chương 8/10
Mạnh sửng sốt quá, nếu là ban ngày nhỏ Hạnh sẽ thấy mặt mũi miệng mồm của thằng oắt như bị ai kéo lệch đi. Mạnh không ngờ câu chuyện lại xoay ra như
vậy. T rong một thoáng nó không biết phải làm gì hay nói gì, cứ thuỗn ra như thằng bù nhìn ruộng dưa.
T hấy Mạnh không động tĩnh gì, nhỏ Hạnh lại cho rằng thằng oắt đã khám phá ra kẽ hở nào đó trong những lời bịa đặt của mình. Nói cho đúng ra, ngay từ khi
vừa tỉnh lại, nhỏ Hạnh đã lập tức nghĩ cách đối phó với chất vấn chắc chắn là rất gay go của Mạnh. Nó đã cố tìm ra lời giải thích hợp lý nhất cho sự bất tỉnh
đột ngột của mình.
T hực tình thì nó cũng không rõ thằng Mạnh có nghi ngờ gì không, nhưng thấy thằng oắt im ru bà rù, nó vội vàng nói thêm:
- T hực sự cảnh vừa rồi em nhìn thấy chỉ là cảnh giả.
- Không thể là cảnh giả được!
Nãy giờ quai hàm Mạnh cứng đờ không cách chi mở miệng, cho nên khi mở miệng được, lại đang bức bối, nó nói hơi to.
- Nhỏ nhỏ nào! - Nhỏ Hạnh suỵt khẽ - Ðó không phải là bọn ăn thịt người như em tưởng đâu. Hai tên hung dữ kia là anh Phong và anh Cường hóa trang, còn
nạn nhân bị hơ trên lửa chính là anh T hàn đấy!
Lần thứ hai trong vòng năm phút, thằng Mạnh chứng tỏ khả năng hóa đá của mình. Quai hàm nó vừa nhúc nhích được một tẹo, đã lại cứng đơ. Hết cứng đơ,
đến cà lăm:
- T hật... hở... chị?
Hỏi xong, nó lại lắc đầu ngay:
- Em không tin! Nếu đúng như vậy tại sao chị lại ngất xỉu?
- Em khờ quá! - Nhỏ Hạnh cười nhẹ - Chị phải giả bộ như thế để anh Long anh Quý khỏi ngờ vực chứ!
Nói xong, nhỏ Hạnh tặc tặc lưỡi. T hường, khi rơi vào tình huống khó khăn, người tặc lưỡi vài ba cái rồi mới nói. Nói xong rồi tặc lưỡi, chỉ có nhỏ Hạnh.
Chẳng qua do nó ngạc nhiên về tài phịa chuyện của mình quá.
Phịa chuyện như máy, xưa nay chỉ có Quý ròm. Nhỏ Hạnh mồm mép không được trơn như thế. Nhưng không hiểu sao lúc này nó ăn nói lưu loát quá. Có lẽ
do mình sợ thằng Mạnh khiếp đảm! Nhỏ Hạnh thầm nghĩ. Ðang lạc rừng, lại đụng phải bọn ăn thịt người, một đứa như thằng Mạnh rất dễ rơi vào bấn loạn.
Mà nếu thằng Mạnh hóa rồ, những đứa còn lại chắc chắn sẽ bị tác động, trong khi nhỏ Hạnh biết rõ trong tình cảnh như thế này chỉ có sự
bình tĩnh mới giúp con người tìm được lối thoát.
T hằng Mạnh không biết nhỏ Hạnh bịa chuyện, mặt lập tức tươi như hoa: