T hằng Mạnh mới reo nửa chừng đã ngưng bặt, bàn tay nhỏ Hạnh đã bụm chặt miệng nó.
Bị chẹn họng, Mạnh không nói được, nhưng ánh mắt nó cho biết nó đang cực kỳ sửng sốt.
Ánh mắt đó đang dán vào mặt nhỏ Hạnh hàng chục câu hỏi.
- Khẽ thôi! - Nhỏ Hạnh nói mà mặt tái ngắt.
- Ðừng để họ phát hiện ra tụi mình!
Nhưng tất cả đã qua muộn, ngay khi tiếng kêu đầu tiên thoát ra khỏi đôi môi Mạnh, hai tên ăn thịt người đã quay phắt đầu lại, nhìn xuống sông.
Và trong lúc nhỏ Hạnh dặn dò Mạnh thì từ từ thả tay ra khỏi miệng thằng oắt thì tai nó đã nghe những tiếng líu lo vọng xuống từ trên bờ.
Hai tên ăn thịt người lúc này đang chạy dọc bờ
sông, cố đuổi theo chiếc bè, miêng kêu lên hàng tràng những câu khó hiểu, tay huơ loạn xạ con dao trên tay.
- Long, Quý, cứ bình tĩnh! - Nhỏ Hạnh trấn an hai bạn bằng giọng run run - Chúng không làm gì được tụi mình đâu!
Sự việc diễn ra đột ngột đến mức dù không còn bị nhỏ Hạnh bịt miệng, Mạnh cũng chẳng thốt được lời nào. Nó ngồi trơ tại chỗ, mồm há hốc, mắt trố lên, đầu
kêu u u như có ai vừa đánh rơi một cái chong chóng trong đó.
- Chị Hạnh ơi! - Mãi một lúc, Mạnh mới rụt rè kéo tay nhỏ Hạnh, giọng ngạc nhiên - Ðó là các anh ở nhóm Mèo Rừng mà!
Nhỏ Hạnh cười như mếu, đến lúc này nó biết không thể gạt thằng oắt được nữa:
- Không phải đâu em!
- Ủa, chứ không phải chuyện lạc rừng này là
do nhóm Mèo Rừng bày ra hở?
- Ờ... ờ... không.
Giọng Mạnh càng lúc càng lắp bắp:
- Như vậy họ là bọn ăn thịt người thật hở chị? Nhỏ Hạnh trả lời xụi lơ:
- T hì tối hôm qua em cũng đã tận mắt nhìn thấy rồi đó!
Rỗi thấy Mạnh mặt mày xám như chàm, sợ thằng oắt xỉu lăn đùng xuống sông, nhỏ Hạnh vội nói thêm: