KÍNH VẠN HOA - Trang 2819

- Lẽ ra các anh phải báo trước cho tụi em chuận bị tinh thần chứ!

- Anh nói là tụi anh không báo trước! - Anh Cường trợn mắt - Hôm qua anh chẳng đã bảo các em sẽ có một chuyến đi lý thú là gì!

- Ngay cả anh cũng tuyên bố nhóm Hải Âu không thể nào tổ chức cho các em một cuộc đi chơi thú vị và ngoạn mục như vậy mà. T ại các em không để ý đó
thôi! - Anh T hành ngồi cạnh anh Cường mỉm cười chen vô.

Anh Phong đang chèo chiếc bè bên cạnh vui vẻ nói vói qua:

- Các em không chuẩn bị tinh thần mà ứng phó với hiểm cảnh bình tĩnh, thông minh, gan dạ như vậy, thật ngoài sự tưởng tượng của tụi anh.

Ðược thủ lĩnh nhóm Mèo Rừng khen ngợi, bọn

trẻ có cảm giác chiếc mũi mình phồng ra thấy rõ.

T iểu Long ngồi sau lưng anh Phong, tròn mắt nhìn các thân hình đen mun chung quanh toét miệng cười:

- Các anh hóa trang giống thật! T hằng Mạnh vọt miệng:

- Vậy tối hôm qua người bị nướng trên lửa là một người trong các anh hở?

Anh T hành đập tay lên ngực:

- Là anh đây! Mạnh tò mò:

- T hế anh không thấy nóng sao? Anh T hành cười:

- Anh Phong và anh Cường hơ anh tuốt trên

cao, lại chếch ngoài ngọn lửa, anh chỉ thấy âm ấm như đang nằm trên lò sưởi thôi!

Nghe tới đây, nhỏ Hạnh tự nhiên mếu xệch miệng. Nó đã bịa ra những tình tiết này để trấn an thằng oắt Mạnh, không ngờ sự thực diễn ra đún gy như nó
tưởng tượng. Vậy mà nó đã từng sợ đến bủn rủn cả tay chân.

Mạnh nghệt mặt:

- Nhưng rõ ràng tụi em nghe có mùi thơm...

- À, đó là mùi gà nướng! - Anh T hành cười khì khì - Vì ngay lúc đó tụi anh đang vùi trong đống lửa con gà rừng thật.

Nhỏ Hạnh chợt liếc người ngồi cạnh anh

Phong nãy giờ: