- Mày cứ ở lại đây với tụi tao, chờ nhóm Mèo
Rừng tới cứu!
- Nhóm Mèo Rừng? - Mạnh nhếch mép - Giờ này chắc họ đang ngủ khò ở một khách sạn nào đó dưới thành phố rồi!
- Ðừng giỡn! - Quý ròm hất đầu - Họ đang tới kìa!
T iểu Long, nhỏ Hạnh và Mạnh hấp tấp nhìn quanh. Nhưng tụi nó chẳng thấy ai cả ngoài hai chiếc bè của bọn ăn thịt người đang mỗi lúc một tới gần.
Nhỏ Hạnh nhăn nhó:
- Giờ này mà Quý còn đùa được!
- T ôi có đùa đâu - Quý ròm nói giọng nghiêm trang - Họ chính là bọn ăn thịt người!
T rong khi ba đứa kia đang nghệt ra, không biết Quý ròm nói thật hay nói đùa thì từ trên chiếc bè bên trái vang lên giọng nói quen thuộc:
- Chào các em!
Dù người vừa lên tiếng vẫn trong bộ dạng của một tên ăn thịt người nhưng bọn trẻ đều nhận ra đó là giọng của anh Phong, thủ lĩnh nhóm Mèo Rừng.
T iếp theo giọng anh Phong là giọng anh
T hành, lần này tiếng nói phát ra từ chiếc bè bên phải:
- Xin chúc mừng những con người dũng cảm! T iểu Long, nhỏ Hạnh và thằng Mạnh bỗng
nhiên bật khóc. Dang hoảng sợ, khiếp đảm và
tuyệt vọng đột nhiên thấy tất cả bỗng trở nên nhẹ hẫng, tụi nó vừa mừng vừa thẹn vừa tức, những gì ứ nghẹn trong lồng ngực hai ngày qua được dịp tuôn ra.
T ất nhiên nhỏ Hạnh và T iểu Long chỉ khóc thút thút. Riêng thằng Mạnh là khóc tồ tồ.
Sau khi đưa bọn trẻ lên bè, anh Cường vuốt tóc Mạnh:
- Nín đi em! Ðây chỉ là trò chơi thôi mà!
- T rò chơi! - T hằng Mạnh giận dỗi, giọng vẫn còn nghèn nghẹt - Em chẳng thích chơi trò này chút nào!
Nhỏ Hạnh lúc này đã nín. Nó thụi vô lưng anh
Cường, giọng ấm ức: