mắt lên – Chú cố tình hãm hại tôi thì có. Ông vung tay:
- Chính vì sợ chú tiếp tục hại tôi mà vừa thấy chú tỉnh dậy, tôi phải tìm cách bỏ trốn. Chẳng lẽ các bạn trẻ ở đây không tin tôi mà tin chú sao!
Ông T ài vừa nói vừa nhìn quanh như thể muốn bọn trẻ hiểu cho hành động bất đắc dĩ của ông vừa rồi.
Còn tên Chom thì nhìn mặt đã biết tức muốn nghẹn cổ. Hắn chồm lên, nhưng rồi lại dụi ngay xuống, hai tay ôm lấy ngực, lào phào:
- Ông đừng ... đặt điều! Chính ... chính ông đã bắn tôi!
- Chú thật giỏi tài nói ngược! – Ông T ài nhếch mép – Rõ ràng chú muốn giết tôi để
đoạt lấy kho báu. Chú rượt bắn tôi khiến tôi chạy trối chết. Chính các bạn trẻ đây đã tận mắt chứng kiến.
Ông thân mật đặt tay lên vai T iểu Long:
- Nếu các bạn này không xuất hiện kịp thời, chắc tôi đã chết dưới tay chú rồi.
Những điều ông T ài nói hoàn toàn là sự thật. Nên mọi ánh măt đều đổ dồn vào tên Chom.
Nhác thấy thái độ của mọi người, tên Chom hiểu ngay tình thế bất lợi của mình. Nhưng hắn vừa tức giận vừa không còn hơi sức nên không thể đấu khẩu lại
với ông T ài. Hắn chỉ biết trố mắt lên, lắp bắp:
- Ông ... ông ...
T hấy vậy, anh Phong liền lên tiếng:
- T hôi, chúng ta ăn trưa đi. Nhân tiện, nấu cho ông Chom một miếng cháo. Khi nào khỏe lại, ông sẽ trình bày cho chúng ta nghe ...
Ý kiến của anh Phong làm ông T ài phật ý quá. Nói như vậy, anh Phong vẫn có vẻ chưa chịu tin lời ông. Nhưng ông cố ghìm sự bất mãn xuống. Ông cố vẽ ra
trên môi một nụ cười gượng gạo.