KÍNH VẠN HOA - Trang 2890

- T ính tôi thế!

T ính thế tức là tính nóng vội, tức là muốn ai cũng thông minh như mình, cũng nghe một

hiểu mười như mình. Quý ròm thừa nhận điều đó tức là nó hiểu nhược điểm của nó. Nó hiểu nó không nên làm thầy thiên hạ.

Vậy mà đùng một cái, nó lại đi dạy. Cái chuyện đi dạy của nó tất nhiên nó giấu biến. Nhỏ Hạnh không biết. Cả lớp nó cũng không ai biết.

À quên, có một đứa biết. Ðó là Quỳnh Như. T ại Quý ròm dạy kèm cho nhỏ Quỳnh Dao, em gái của Quỳnh Như chứ ai!

Ở trong lớp, về địa lý, Quỳnh Như thuộc tổ 2, Quý ròm thuộc tổ 4. Quỳnh Như ngồi dãy bàn bên trái, Quý ròm ngồi dãy bàn bên phải. Về tính tình, Quýnh
Như là một trong những đứa ít nói nhất lớp trong khi Quý ròm mồm mép lúc nào cũng bép xép như tép nhảy. Hai đứa vừa xa nhau vừa khác nhau, quanh
năm hầu như không qua lại, mặt trời và mặt trăng cũng cách nhau đến thế là cùng.

Cứ kể như Quý ròm là mặt trời Quỳnh Như là mặt trăng thì câu chuyện này bắt đầu vào hôm mặt trời bắt gặp mặt trăng lững thững một mình trên đường về,
mặt buồn xo đến tội.

Quỳnh Như xưa nay vẫn là đứa đằm tính, ít khi bộc lộ tình cảm ra ngoài. Nhìn nó như nhìn vào vách đá, chả biết được nó đang vui hay đang buồn.

Vậy mà hôm nay Quý ròm thấy nó ủ dột khác hẳn ngày thường. Lại gần, lại thấy mắt nó ngấn ngấn nước.

- Quỳnh Như! - Quý ròm gọi khẽ.

Quỳnh Như ngẩng lên rồi cúi xuống ngay.

- Bạn sao thế? - Giọng Quý ròm dè dặt.

Quỳnh Như vẫn không đáp nhưng chân đã chậm lại.

- Ai bắt nạt bạn hở?

Quý ròm lại hỏi và Quỳnh Như lại làm thinh.

Quý ròm đưa tay gãi gãi chót mũi, băn khoăn quá. Nó chả hiểu nhỏ bạn nó đang gặp phải chuyện gì mà thẫn thờ đến mà không buồn mở miệng.

Quý ròm loay hoay phỏng đoán, muốn hỏi tiếp vài câu nữa nhưng cảm thấy ngài ngại.

Nó nhìn quanh, tiếc là nhỏ Hạnh vừa chia tay chỗ Ngã ba Cây Ðiệp. Dò hỏi những chuyện như thế này, con gái với nhau dù sao cũng tiện hơn.

- Em mình...

Như để gỡ rối cho Quý ròm, Quỳnh Như chợt buột miệng.