KÍNH VẠN HOA - Trang 2912

Con quỷ con Quỳnh Dao nghịch ngợm, quậy phá không ai chịu nổi, đến mức mẹ nó định tống sang nhà ông cậu, cho nên Quý ròm mới xung phong nhận kèm.
Bây giờ nếu phụ huynh Quỳnh Như biết được ông thầy không những không uốn nắn được học trò mà còn hào hứng nghe lời xúi bậy của học trò chui rào qua
nhà hàng xóm hái trộm mận, chắc nó xỉu quá.

Nghĩ vậy nên Quý ròm đành nín thinh. Ðành đu mình trên cây, nhướn cổ nhìn vào trong nhà dò la động tĩnh hệt như T ôn Ngộ Không đang nấp ngoài cửa
động sốt ruột nghe ngóng xem Tam T ạng sau khi bị bắt vào hang sẽ đối phó với yêu quái ra làm sao.

Sở dĩ Quý ròm nơm nớp như vậy bởi nó đánh giá tài ứng phó của học trò mình quá thấp. Nó

quên rằng giữa hai chị em, con oắt Quỳnh Dao xem ra hợp với vai yêu quái hơn.

Vào đến nhà, Quỳnh Như hỏi ngay:

- Anh Quý ngủ đâu mà ngủ! Ảnh đi đâu rồi? Yêu quái Quỳnh Dao vờ ngơ ngác:

- Lạ thật! T hầy Quý mới ở đây mà. Rồi nó cụp mắt xuống:

- Vậy chắc thầy có chuyện phải về nhà rồi.

Quỳnh Như không nghĩ Quý ròm lại ra về sớm thế nhưng nó không tìm ra cách giải thích nào hợp lý hơn.

Ðang gật gật đầu định đồng ý với lời phóng đoán của nhỏ em, ánh mắt Quỳnh Như chợt bắt gặp chiếc xe đạp Quý ròm dựng ngoài cửa:

- Không phải đâu! Xe của anh Quý còn dựng kia kìa!

Phát hiện bất ngờ của bà chị khiến Quỳnh Dao thót bụng lại.

Cặp mắt nó lập tức đảo lia. Nhìn vào hai tròng mắt đang chuyển động một cách khác thường đó, nếu tinh ý như tác giả, Quỳnh Như sẽ biết ngay là con oắt
đang tìm cách đánh lừa mình.

Nhưng Quỳnh Như không phải là tác giả, nên nó chả biết cóc gì cả. Khi con quỷ con làm bộ "à" lên:

- Em đoán ra rồi! Như vậy là thầy Quý ra ngoài đầu đường mua thứ gì đó.

Nó liền ngẩn ngơ hỏi lại:

- T hứ gì đó là thứ gì? Quỳnh Dao hiền khô:

- Làm sao em biết được!

Rồi con oắt ranh mãnh xúi:

- Hay chị chạy ra kêu ảnh vô đi!