KÍNH VẠN HOA - Trang 2954

- Ðể ngoài này cho nhỏ Diệp giữ.

- Em không chịu đâu! Nhỏ Diệp giãy nảy - Em muốn đi theo anh chị cơ!

- T hôi, cứ dắt cả hai chiếc vào luôn! - Nhỏ Hạnh tặc lưỡi - Chắc không ai nhìn thấy tụi mình đâu!

Mặt mày lấm la lấm lét, T iểu Long sè sẹ mở cổng. Rồi nó một chiếc nhỏ Hạnh một chiếc, cả hai rón rén dẫn xe vào bên trong. Nhỏ Diệp nhớn nhác bám
theo phía sau, mừng rỡ khi không thấy con chó nào xồ ra.

Nhưng T iểu Long không để nhỏ Diệp mừng quá mười giây. Ðang thận trọng dắt xe, nó bỗng hụp người xuống, lôi theo cả chiếc xe,

giọng hốt hoảng:

- Ngồi cả xuống! Có người!

Nhỏ Hạnh và nhỏ Diệp ngay lập tức gần như nằm bò xuống đất.

- Người đâu? - Nhỏ Hạnh dáo dác, thì thào hỏi.

- Ở trong nhà! - T iểu Long thì thào trả lời - May mà tụi nó không nhìn ra cửa sổ.

- Giờ làm sao?

- Bò về phía vách bên trái.

T iểu Long và nhỏ Hạnh vừa bò lom khom vừa vất vả kéo theo hai chiếc xe đạp phía sau, cày trên mặt sân những đường ngoằn ngoèo. T rên con đường ngoằn
ngoèo đó, nhỏ Diệp thấp thỏm bò theo.

T ất nhiên, nếu như lúc bọn T iểu Long dắt xe vào trong sân, Quý ròm hoặc Quỳnh Dao hoặc bất cứ đứa nào trong bôn tên đệ tử mới nhập

môn kia tình cờ ngước mắt nhìn ra, chắc chắn sẽ phát hiện ngay những kẻ đột nhập.

Nhưng may cho bọn T iểu Long, đúng vào lúc tụi nó lơ đễnh phơi mình ra trước cửa sổ thì trong nhà bất ngờ xảy ra một sự cố khiến cho không một cái đầu
nào trong sáu cái đầu kia nghĩ đến chuyện quay nhìn ra cửa.

Cái sự cố đó bắt đầu từ một cây viết.

Khi bọn trẻ bày tập vở bút thước ra bàn, Quý ròm thình lình kêu lên đầy kinh ngạc:

- A!

Năm đôi môi của đám đệ tử lập tức vẽ thành hình chữ O. Mười con mắt trố lên nhìn chòng chọc vào mặt sư phụ, ngơ ngác chưa hiểu chuyện gì thì Quý ròm
đã chồm người tới trước, thò tay cầm lên cây viết trước mặt thằng nhóc tóc xù.