- Nào! Cứ thế mà bò lại đây!
Nhưng lần này thì Tai To chẳng buồn nhúc nhích. Nó đã hãi lắm rồi. Hãi nhất là nó chẳng biết hai cái thằng người bé tí lúc nào cũng sẵn sàng gõ vào đầu nó
những cú đau điếng kia thực sự muốn gì ở nó. Cậu chủ nhỏ thì vẫy vẫy, gọi gọi nhưng bạn của cậu dường như lại không muốn nó vâng lời. Rõ khổ!
Tai To cứ nằm dán người xuống sàn nhà, mõm đặt trên hai chân trước, mắt sợ sệt nhìn quanh.
- Nhìn cái gì! Có bò lại đây không thì bảo! – T ùng sốt ruột gắt.
Tai To không bò mà cũng không “ bảo”. Nó vẫn tiếp tục nhìn dáo dác và có một lúc nó chồm người dậy nhưng lập tức bị Ðạt ấn xuống:
- Nằm yên đấy!
Tai To vội nằm yên. Nhưng Ðạt vẫn không hài lòng.
- Làm gì mà không động cựa thế! – Nó hừ giọng – Bò đi chứ!
Vừa hô nó vừa đét mạnh vào mông Tai To. T ùng lập tức hùa theo:
- Bò đi! Bò đi!
Nhưng mặc cho cả hai hò hét, Tai To vẫn không chịu bò. Nó láo liên nhìn sang phải sang trái và thoắt một cái nó phóng vụt qua dưới nách Ðạt chuồn ra phía
sau.
Diễn biến bất ngờ khiến cả T ùng lẫn Ðạt điều tái mặt gầm lên:
- À, mày muốn chết hả?
Và cả hai lập tức nhỏm dậy đuổi theo kẻ chạy
trốn.
T hoạt đầu, Tai To định phóng xuống nhà sau, hy vọng vào sự che chở của dì Khuê, nhưng cánh cửa dẫn ra hành lang không biết bị ai khép chặt, nó đành luồn
vào dưới gầm tủ quần áo.
- Mày tưởng chui vào đấy là an toàn rồi hả – T ùng bò lom khom dưới đất, cúi đầu nhìn vào gầm tủ, hỏi với giọng hăm dọa.
Ðạt chân quì chân ngồi bên cạnh T ùng xúi:
- Lôi nó ra nện cho nó một trận!
- Ðúng đấy! – T ùng nhanh chóng hưởng ứng – Phải đánh đòn nó về tội chạy trốn!