Bá không ngờ người “ bắt cóc” em nó lại chính là ba nó. Bây giờ nhớ lại, nó mới hiểu tại sao “ kẻ bắt cóc” lại chọn lối liên lạc nguy hiểm là nhét thư vào khe
cửa. Bọn bắt cóc thực sự không bao giờ đưa tin theo cách thức liều lĩnh như vậy. Nó cũng hiểu ra tại sao hôm nào mẹ nó hoặc nó ở nhà thì những lá thư kia
không xuất hiện, tại sao ba nó cương quyết không cho mẹ con nó bén mảng đến địa điểm giao tiền, và nhất là tại sao cuộc mai phục bí mật của tụi bạn nó ở
công viên Tao Đàn bị “ bọn bắt cóc” phát hiện dễ dàng đến thế. Vậy mà những ngày qua, nó và mẹ nó chẳng nghi ngờ gì. Cũng tại ba nó đóng kịch khéo quá.
Khi nghe tin thằng T riều mất tích, ông cứ nằng nặc đòi đi
báo công an, bảo mẹ con nó không bị lừa sao được. Bây giờ thì Bá mới vỡ lẽ ba nó chỉ vờ hùng hổ thế thôi, vì ba nó biết tỏng thế nào mẹ nó cũng quyết liệt
ngăn cản.
Đầu nghĩ lung, trên con đường về nhà cô T ám, mặc cho thằng T riều huyên thuyên cùng bọn Quý ròm, Bá chỉ lặng lẽ bước, thỉnh thoảng nói vài câu nhát
gừng, chẳng đâu ra đâu.
Nhỏ Hạnh liếc Bá, thấy bạn không vui nhưng chẳng biết cách nào khuyên giải.
Chỉ đến khi nhà cô T ám hiện ra trong tầm mắt và thằng T riều ba chân bốn cẳng chạy về trước báo tin, nhỏ Hạnh mới lại gần Bá, nhỏ nhẹ:
- T ìm được thằng T riều rồi, vui lên Bá ơi! Bá cười méo xẹo:
- Mình chỉ vui có phân nửa hà. Quý ròm hắng giọng:
- Ba mày làm vậy chỉ do ham rượu thôi, chứ đâu có ác ý gì.
T iểu Long gật gù:
- Ừ, có khi do bạn nhậu xúi giục cũng nên.
- Chứ tống tiền thực sự, chẳng ai lại đòi có mười triệu cả! – Nhỏ Hạnh phụ họa – Mình đọc báo, thấy bọn bắt cóc đòi tiền chuộc tới mấy trăm triệu lận!
Quý ròm vỗ vai Bá:
- Dù sao ba mày vẫn có cái hay là không để cho cô T ám mày và thằng T riều hay biết tí gì về vụ này. Ba mày chỉ muốn vòi tiền của mẹ mày thôi.
Mỗi đứa nói một câu, Bá từ từ tươi tỉnh dần. Và nó thấy ba nó không đến nỗi tệ như nó nghĩ.
T hế là nó hấp háy mắt, đùa:
- Một cái hay nữa là nhờ chuyện này mà tao được gặp lại ba ruột của tao. Nhưng theo tao, điều hay nhất trong vụ này là ...
Nói tới đây, thằng Bá bỗng dưng ngưng nửa chừng khiến bọn Quý ròm sốt ruột đồng thanh:
- Là gì?